Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 105

topic

Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 105 :NT18 – Ngắm cảnh đêm.

Ngày đông nắng ấm, bầu trời xanh ngắt.

Tài xế là chú Tống của Tấn Duật lái xe anh chạy trước, tài xế chú Dư nhà họ Hạ lái xe của Hạ Ý Nùng theo sau một quãng.

Hai chiếc xe lần lượt tiến về phía Quốc Tế Tang Điền.

Tấn Duật đến bãi đỗ xe trước rồi lên lầu, An Tri Hành đã đợi sẵn trong văn phòng.

Thấy ông chủ đi làm mà không thấy cô Hạ, An Tri Hành đứng dậy đón: “Tấn tiên sinh, chào buổi sáng, tối qua tôi đã sắp xếp bảo vệ giữ chỗ đỗ xe cho cô Hạ rồi, cũng đã cử người đợi cô ấy ở đó.”

“Ừ.”

Tấn Duật cởi áo khoác, anh xách hộp cơm đi về phía văn phòng.

An Tri Hành rảo bước theo sau báo cáo: “Chuyện người chiếm chỗ đỗ xe của cô Hạ sáng hôm qua là Hà Hi, cháu gái của ông Hà, mới từ nước ngoài về, hiện tại cô ta đang làm chủ quản phòng marketing, do Phó chủ tịch phỏng vấn tuyển vào năm ngoái. Tối qua tôi xem camera giám sát thấy cô Hà có nói chuyện với cô Hạ vài câu, thái độ của cô Hà…”

Tấn Duật dừng bước quay lại: “Thế nào?”

An Tri Hành chạm phải ánh mắt thâm trầm của ông chủ, trong lòng cô ấy căng thẳng, cúi đầu nói: “Có chút ngạo mạn.”

Tấn Duật bước đến trước mặt cô: “Sắc mặt Ý Nùng thế nào?”

An Tri Hành thận trọng: “Xem camera thì có vẻ cô Hạ không bị ảnh hưởng gì, nhưng cô Hạ và sếp ngày càng giống nhau, vui buồn đều không lộ ra mặt… nên tôi không chắc chắn lắm.”

An Tri Hành lỡ lời nói nhiều, cô ấy vội ngậm miệng, nhanh chóng đưa ra một tập tài liệu: “Tấn tiên sinh, đây là sơ yếu lý lịch của chủ quản Hà, lát nữa có cần gọi cô ta đến văn phòng gặp sếp không ạ?”

Tấn Duật nhận lấy tập hồ sơ, vẻ vui giận đã hiện rõ trên mặt, anh lạnh lùng nói: “Gọi Phó chủ tịch đến đây.”

Ai đưa người vào thì người đó xử lý, anh không rảnh đích thân gặp mấy kẻ quan hệ dây mơ rễ má này.

Anh chỉ xử lý Phó chủ tịch thôi.

Hạ Ý Nùng từ lúc ra khỏi nhà đã mải ôn lại kiến thức học hôm qua, đây là thói quen học tập nhiều năm nay của cô, nên cô không để ý chú Dư đỗ xe ở đâu.

Mãi đến khi chú Dư mở cửa xe cho cô, cô bước xuống mới thấy chú đỗ xe ngay vị trí trung tâm đối diện thang máy chuyên dụng của Tấn Duật, bên cạnh còn có bảo vệ gật đầu mỉm cười với cô.

Hạ Ý Nùng: “?”

Hôm nay Tấn Duật sắp xếp chu đáo thế này sao? Anh biết chuyện xảy ra ở bãi đỗ xe hôm qua rồi à?

Hôm nay chú Dư chỉ có nhiệm vụ đưa cô và xe đến đây, xong việc chú phải lên trên bắt xe về.

Không thể đi bộ ngược đường hầm ra ngoài được, xa quá, chú Dư định đưa cô vào thang máy xong sẽ hỏi bảo vệ xem thang máy nào lên được tầng một để đi ra.

Hạ Ý Nùng đã nghĩ đến việc này, liền nói với chú Dư: “Chú Dư đi thang máy này cùng cháu lên tầng một luôn đi ạ.”

Nghe thư ký An nói thẻ nhân viên của cô có thể bấm được mọi tầng thang máy chuyên dụng của Tấn Duật, chú Dư đi cùng cô sẽ tiện hơn.

Chú Dư vội xua tay: “Không cần đâu, cháu cứ đi làm việc đi, nhiều thang máy thế này mà, chú đi dạo quanh đây rồi đi thang máy khác lên là được.”

Hạ Ý Nùng cười với chú Dư, cô đang định gọi chú đi cùng lần nữa thì trùng hợp thay, chiếc BMW của Hà Hi lái tới.

Hạ Ý Nùng lơ đãng ngẩng đầu nhìn vào trong xe, người lái là Hà Hi, ghế phụ còn có một người đàn ông khác.

Người đàn ông ở ghế phụ là Hà Hoắc, vốn đang mệt mỏi rã rời vì bị ba mình ép đưa em gái đi làm, bỗng ngẩng đầu thấy người phụ nữ đang cười đứng phía trước, lập tức tỉnh cả người.

Đẹp quá!

Nụ cười thanh tú rạng rỡ, khí chất tự tin bay bổng, ngũ quan tinh xảo như tranh vẽ, lại còn để mặt mộc hoàn toàn không trang điểm!

Nhưng khi Hà Hoắc đang phấn khích muốn hái hoa, chợt nhớ đến chuyện bạn gái Tấn Duật được đồn đại suốt một năm nay, là con gái thất lạc nhà họ Hạ tìm lại được, đẹp như tiên, được Tấn Duật vô cùng sủng ái vân vân, anh ta lập tức nghi ngờ người phụ nữ này chính là bạn gái Tấn Duật.

Hà Hi không để ý biểu cảm thay đổi của anh trai, chỉ thấy bên này không còn chỗ đỗ xe, lại thấy xe điện của Hạ Ý Nùng đỗ chễm chệ ở vị trí trung tâm, liền hạ kính xe xuống khinh khỉnh gọi Hạ Ý Nùng: “Này, cái cô thư ký mới kia, có mắt không đấy, chỗ đấy là chỗ cô đỗ được à! Đi chỗ khác mà đỗ…”

“Này này này,” Hà Hoắc ngắt lời cô em gái thường ngày tùy hứng l* m*ng, “Em biết cô ấy là ai không mà la lối om sòm thế?”

Hà Hi nói: “Có gì mà không dám, cô ta là thư ký của Tấn Cẩn Tuân, người mới thôi, em hỏi thăm rồi, Tấn Cẩn Tuân từng có rất nhiều thư ký kiểu xinh đẹp thế này, tuy anh ta sắp ra nước ngoài nhưng bên này vẫn còn thư ký làm việc cho anh ta mà.”

Hóa ra là thư ký của Tấn Cẩn Tuân?

Hà Hoắc yên tâm, anh ta cũng không ngăn cản nữa, cứ thế nhìn chằm chằm người đẹp.

Hà Hi tiếp tục quát Hạ Ý Nùng: “Lái xe ra chỗ khác đỗ mau!”

Hạ Ý Nùng khẽ nhướng mày.

Lần thứ hai rồi, cô không thể không để ý.

Hạ Ý Nùng đang định lên tiếng thì bảo vệ và chú Dư đã bước về phía chiếc BMW trước cô một bước.

Bảo vệ nhã nhặn nói: “Chào cô, hôm nay có khách hàng quan trọng đến thăm, xin đừng làm ồn ở bãi đỗ xe, đằng kia còn chỗ trống đấy ạ.”

Hà Hi cười khẩy: “Tôi làm ồn chỗ nào? Khách hàng quan trọng đến chưa? Các người định cầm lông gà làm lệnh tiễn à?”

Chú Dư lập tức nhíu mày: “Cái cô này ăn nói kiểu gì thế, thật không có giáo dục, người lớn nhà cô không dạy cô nói chuyện phải có lễ phép à?”

Hà Hi đánh giá chú Dư từ đầu đến chân, thấy chú đeo găng tay trắng đoán là tài xế, hừ lạnh: “Hừ, một tên tài xế mà cũng đòi dạy tôi giáo dục, mấy người biết tôi là ai không?”

“Biết chứ, cô Hà là cháu gái của ông Hà.”

Hạ Ý Nùng đi đến trước mặt bảo vệ và chú Dư, vẻ mặt bình thản nhìn Hà Hi trong xe nói.

Hà Hi được nhận ra, tâm trạng khá hơn chút, nhưng vẫn hất cằm lên, càng thêm kiêu ngạo: “Vậy mấy người…”

Hạ Ý Nùng cười: “Chú Dư về đi ạ, anh bảo vệ cũng đi làm việc đi, chỉ là một chỗ đỗ xe thôi mà, cô Hà muốn à? Nếu cô Hà muốn thì tôi nhường cho cô Hà vậy.”

Tuy Hạ Ý Nùng nói vậy nhưng chú Dư và bảo vệ vẫn không dám đi.

Nhưng bắt gặp ánh mắt kiên quyết của Hạ Ý Nùng, hai người cũng không tiện nói thêm gì nữa.

Hà Hi hài lòng vì cô thư ký này biết điều, gật đầu nói: “Muốn, cô lái xe đi chỗ khác đi.”

Hạ Ý Nùng gật đầu lên xe, cô dứt khoát lái xe ra, nhường chỗ đỗ xe lại, còn bảo anh bảo vệ giúp chỉ huy Hà Hi đỗ vào.

Lúc xuống xe Hà Hi vô cùng vui vẻ, xách túi tán thưởng khen Hạ Ý Nùng: “Cô là người thông minh đấy.”

Hạ Ý Nùng cười khiêm tốn: “Cô Hà quá khen rồi.”

Hà Hoắc cũng xuống xe, người anh ta vẫn còn đang ngẩn ngơ vì người đẹp.

Hà Hi ngẩng cao đầu ưỡn ngực đi như con gà mái kiêu ngạo, Hạ Ý Nùng đứng tại chỗ nhìn theo Hà Hi sắp đi đến thang máy nhân viên, mặt chú Dư và anh bảo vệ đều đã xanh mét vì tức.

Sau đó Hạ Ý Nùng cười lên xe, cô dứt khoát lái xe chặn ngang đầu chiếc BMW của Hà Hi.

Xe của Hà Hi vốn bị vây quanh ba mặt bởi xe của Tấn Duật, Hạ Ý Nùng chặn ngang thế này là bịt kín đường ra của xe Hà Hi.

Hà Hoắc cuối cùng cũng phản ứng lại: “Hà Hi!”

Hà Hi quay đầu lại nhìn thấy tình hình, trợn mắt há hốc mồm, sau đó giận dữ quát lớn, sải bước quay lại.

“Này! Cô! Cô lái xe đi ngay cho tôi ——”

Hà Hi gọi anh trai: “Hà Hoắc! Anh lại đây!”

Hà Hoắc nhìn thấy người đẹp là mụ mị cả người, lúc này thế mà anh ta còn cười: “Đừng gọi nữa, cô em này thú vị phết.”

Hà Hi: “??”

Hạ Ý Nùng nhàn nhạt nhìn hai người: “Cô Hà, đây là công ty của Tấn tiên sinh, không phải công ty của ông Hà, đương nhiên cũng không phải công ty của cô, cô diễu võ giương oai cái gì ở đây? Ông Hà có biết cô mượn danh nghĩa ông ấy làm mưa làm gió trong công ty không?”

Hà Hi tức giận trừng mắt: “Cô ăn nói kiểu gì thế…”

Hạ Ý Nùng lười nghe, ngắt lời cô ta: “Cô Hà mới từ nước ngoài về, có thể không hiểu đạo lý đối nhân xử thế trong nước, vậy để tôi dạy cô một bài học nhé.”

Hạ Ý Nùng chỉ vào chiếc xe điện nhỏ của mình, giọng điệu bình thản không nhanh không chậm nói: “Tôi tin cô Hà là người thông minh, phiền cô Hà nghĩ thử xem, tại sao hôm qua cô đuổi tôi đi, mà sáng nay lại có bảo vệ cố ý hướng dẫn tôi đỗ xe vào vị trí chính giữa đối diện thang máy này?”

Hà Hi sa sầm mặt mày, cô ta càng thêm kiêu ngạo: “Cô là bạn gái Tấn Cẩn Tuân chứ gì?”

Trước khi ra nước ngoài cô ta đã nghe nói Tấn Cẩn Tuân đang tìm thế thân cho bạn gái cũ, cho nên thư ký này còn có thể là ai, chính là cô bồ nhí của Tấn Cẩn Tuân chứ ai! Thời buổi này, bồ nhí mà cũng dám lên mặt dạy đời người khác?

Vẻ mặt khinh thường châm chọc của Hà Hi nghĩ thầm, xinh đẹp thì sao, ăn cơm thanh xuân được mấy năm?

Bảo vệ: “??”

Sao có thể! Đây chính là chỗ đỗ xe của Tấn tiên sinh, cô gái này bị ngốc à?!

Dư Đồ: “……”

Con ranh ngu ngốc, vị này chính là bạn gái của Tấn tiên sinh đấy!

Vẻ mặt Hạ Ý Nùng cũng suýt không giữ được bình tĩnh.

Cô Hà này trước khi đến công ty không thèm tìm hiểu cơ cấu tổ chức hiện tại của công ty sao?

Tấn Cẩn Tuân đã không đến công ty nữa rồi, người này không biết à?

Hà Hi thấy ba người đều im lặng, liền cho rằng mình đoán đúng: “Chỉ là thế thân thôi, cẩn thận ngày mai bị đá đấy.”

Dư Đồ nghe không nổi nữa, sắc mặt ông trầm xuống, định bước lên lý luận với con ranh ngạo mạn này.

Ông lái xe cho nhà họ Hạ bao nhiêu năm nay, loại thiên kim tiểu thư cáo mượn oai hùm này ông gặp nhiều rồi!

Hơn nữa nếu là cô Hạ Khanh ở đây, đã sớm cho con ranh này một cái tát rồi!

Hà Hoắc thấy một gã tài xế mà cũng dám hung hăng với em gái mình, lập tức tung chân đá về phía Dư Đồ.

Hạ Ý Nùng nhanh tay lẹ mắt kéo Dư Đồ ra, sau đó cô tiến lên đè đầu gối Hà Hoắc lại, tung một chưởng, tiếp theo mấy người hoa cả mắt, chưa kịp nhìn rõ động tác biến hóa thế nào thì Hà Hoắc đã bị Hạ Ý Nùng ấn mặt vào nắp capo xe!

Hà Hoắc muốn ngẩng đầu lên, Hạ Ý Nùng lại ấn xuống.

Đập vào xe kêu một tiếng rầm.

“Anh!” Hà Hi lao tới.

Hạ Ý Nùng không ham đánh, đẩy Hà Hoắc vào lòng Hà Hi, kéo cổ tay Dư Đồ quay người sải bước về phía thang máy chuyên dụng của Tấn Duật.

Đứng trong thang máy, Hạ Ý Nùng lạnh lùng nói với Hà Hi: “Cô Hà, hôm nay tôi sẽ tăng ca cùng Tấn tiên sinh, nếu lúc tan làm cô Hà muốn lấy xe ra thì có thể đến văn phòng Tấn tiên sinh tìm tôi.”

Lúc cửa thang máy đóng lại, Hà Hoắc vẫn còn ngã trong lòng Hà Hi.

Hà Hi tức đến đỏ mặt tía tai: “Cô ta là ai hả trời!!!”

Bảo vệ mỉm cười: “Cô ấy là bạn gái của Tấn tiên sinh.”

Anh em ngu ngốc: “…………”

Hạ Ý Nùng bước ra khỏi thang máy, thấy An Tri Hành đang đợi cô.

“Chị An, chào buổi sáng,” Hạ Ý Nùng để ý cổ tay An Tri Hành, cười nói, “Chị An đổi đồng hồ mới rồi à, đẹp quá.”

An Tri Hành cười giơ tay lên: “Đúng thế, nhưng thực ra cùng màu với cái trước, bạn trai chị còn chẳng nhận ra chị đổi đồng hồ, mắt em tinh thật đấy.”

Hạ Ý Nùng cười: “Là thói quen luyện được từ trước thôi ạ, em đi vệ sinh chút nhé.”

An Tri Hành nhạy bén nhận ra có điều không ổn.

Vội vàng quay người vào báo cáo với Tấn tiên sinh.

Hạ Ý Nùng rửa tay trong nhà vệ sinh với vẻ mặt sa sầm.

Cô ra tay với người đàn ông kia là vì ánh mắt anh ta nhìn cô quá dâm dê, nhưng sau khi ra tay thật, cô lại mắc bệnh sạch sẽ giống Tấn Duật, rửa thế nào cũng thấy tay vẫn bẩn, rửa hai lần rồi vẫn chưa thấy thoải mái.

Bỗng nhiên phía sau có người đi tới, hai ống tay áo sơ mi xắn lên, đi đến sau lưng cô dang rộng vòng tay ôm lấy cô, để cô dựa lưng vào lồng ngực rộng lớn rắn chắc của anh, anh mở vòi nước rửa tay cho cô.

Hạ Ý Nùng nhìn qua gương về phía cửa, nhỏ giọng nói: “Đừng, đồng nghiệp nhìn thấy bây giờ.”

Tấn Duật không ngẩng đầu: “Công ty có quy định sếp không được rửa tay cho thư ký à?”

Hạ Ý Nùng: “… Sếp mà rửa tay cho thư ký thì có gì tốt đẹp đâu, toàn không đứng đắn.”

Tấn Duật: “Có thể tốt đẹp chứ? Sao nói một nửa lại thu về rồi?”

Hạ Ý Nùng: “……”

Tấn Duật dùng cằm gõ nhẹ l*n đ*nh đầu cô: “Thư ký Hạ bảo anh không phải thứ tốt đẹp gì, anh nhớ rồi đấy.”

Hạ Ý Nùng ngoan ngoãn ngậm miệng.

Tấn Duật mang vẻ mặt tập trung rửa tay cho Hạ Ý Nùng, nước chảy róc rách, anh lại xoa ra bọt xà phòng mịn màng.

Bàn tay to lớn của anh bao trọn bàn tay nhỏ bé của Hạ Ý Nùng không ngừng xoa nhẹ nhàng, không hiểu sao khiến Hạ Ý Nùng rửa tay mà người cũng nóng lên.

Lúc làm chuyện đó anh cũng tinh tế, lặp đi lặp lại như thế này nhỉ.

Hạ Ý Nùng: “Được rồi mà.”

Tấn Duật: “Từ từ.”

Rửa hai lần, Tấn Duật lấy khăn tay từ túi áo ngực ra, lau khô tay cho Hạ Ý Nùng.

Tấn Duật: “Anh còn chưa kịp hỏi đã xảy ra chuyện gì, em kể xem nào?”

Hạ Ý Nùng lại nhìn về phía cửa, cô sợ đồng nghiệp đi vào.

Tuy rằng đồng nghiệp chắc đều biết quan hệ của cô và Tấn Duật, nhưng lén lút là một chuyện, bị người ta bắt gặp trong nhà vệ sinh thế này lại là chuyện khác.

Hạ Ý Nùng: “Vào văn phòng anh nói đi.”

Tấn Duật ôm eo cô: “Nói ở đây luôn.”

Phó chủ tịch đang ở trong văn phòng anh.

Tấn Duật: “An Tri Hành ở cửa, có người đến cô ấy sẽ ho.”

Hạ Ý Nùng: “……”

Hạ Ý Nùng đành phải kể lại sự việc ở đây.

Thực ra cô cho rằng đây là chuyện rất nhỏ, cô tự mình có thể xử lý người như Hà Hi, đối với người như Hà Hoắc cũng có khả năng tự bảo vệ mình.

Cô học đánh boxing với Thẩm Mộc Sâm chính là để tự vệ, tốt nhất là cả đời không cần dùng đến, nhưng nếu thực sự gặp tình huống cần ra tay, cô cũng sẽ không nương tay.

Tấn Duật nghe xong nâng tay Hạ Ý Nùng lên, anh đặt lên môi hôn nhẹ một cái.

Hạ Ý Nùng vội muốn rút tay về, tuy tay cô đã rửa sạch sẽ, nhưng cô vẫn thấy ngại.

“Không bẩn, cũng rửa sạch rồi,” Tấn Duật giữ chặt lấy, lại hôn nhẹ thêm hai cái nữa, ngước mắt nhìn cô, “Sợ cái gì.”

Trong lòng Hạ Ý Nùng trào dâng cảm giác xúc động được vỗ về và sự an tâm được yêu thương.

Một người mắc bệnh sạch sẽ như Tấn Duật, đang hôn lên bàn tay mà chính cô sau khi rửa xong vẫn còn thấy ghê.

“Được rồi,” hai tay Hạ Ý Nùng nâng mặt Tấn Duật, ngửa đầu nhìn anh, “Em không sao, trong lòng em cũng không thấy khó chịu nữa, về thôi.”

Tấn Duật không nhúc nhích, anh từ từ nắm lấy tay cô bao trọn trong lòng bàn tay: “Anh muốn lúc nào cũng mang em theo bên mình.”

Để cô luôn trong tầm mắt anh, thì có thể tránh được những chuyện như hôm nay.

Nhưng anh cũng biết Hạ Ý Nùng không phải đóa hoa trong nhà kính, Hạ Ý Nùng có năng lực độc lập giải quyết vấn đề.

Hạ Ý Nùng hiểu sai ý, cô hờn dỗi lườm anh một cái: “Tấn tiên sinh, đừng có nghĩ linh tinh.”

Lúc nào cũng mang cô theo bên mình thì lúc nào anh cũng sẽ suy nghĩ lung tung, còn làm việc đàng hoàng được không đây.

Tấn Duật: “……”

Hiểu ra cô hiểu lầm, Tấn Duật bật cười, anh không giải thích nhiều, dắt cô ra khỏi nhà vệ sinh.

Hạ Ý Nùng hỏi: “Anh nghĩ cô ta có dám đến văn phòng anh tìm em lấy xe không?”

Tấn Duật nhàn nhạt nói: “Chắc là thà bỏ xe cũng không dám đến đâu.”

Hạ Ý Nùng: “……” Cũng phải.

Vào văn phòng Tấn Duật, Hạ Ý Nùng không ngẩng đầu lên, cô trực tiếp thay giày.

Đợi thay dép lê xong ngẩng đầu lên, mới thấy anh cả Tấn Ngôn Xuyên đang ở trong văn phòng Tấn Duật.

Lúc Hạ Ý Nùng đang do dự trong lòng nên gọi là Phó chủ tịch hay gọi là anh cả thì Tấn Ngôn Xuyên đã đứng dậy đi về phía cô: “Em dâu, cuối cùng em cũng đến rồi, anh bị Tấn Duật mắng mười phút rồi đây này, ngày mai anh sẽ cho Hà Hi nghỉ việc ngay, cho cái xe kia đỗ chết ở đó mười năm tám năm không ai được động vào, còn cho ông Hà về nhà dưỡng lão luôn.”

Tấn Ngôn Xuyên nhìn về phía Tấn Duật: “Được chưa?”

Tấn Duật: “Quyết định của anh, cũng là người anh tuyển, anh tự ra văn bản, không cần hỏi đến em.”

Tấn Ngôn Xuyên: “……”

Tấn Ngôn Xuyên nói không lại em trai, anh ấy quay sang nói với Hạ Ý Nùng: “Em dâu à, em bảo Tấn Duật đặt cái máy bọc giày tự động ở cửa đi.”

Vừa nãy anh ấy phải cúi người đi bao giày ở cửa, mệt cả cái eo già.

Hạ Ý Nùng cúi đầu, thấy Tấn Ngôn Xuyên đang đi bao giày.

Bệnh sạch sẽ của Tấn Duật đúng là tấn công bình đẳng tất cả mọi người, trừ cô ra.

Tấn Duật lên tiếng hỏi: “Anh biết tại sao em không đặt không?”

Tấn Ngôn Xuyên: “Đúng đấy, sao em không đặt? Đặt một cái tiện biết bao, anh còn có thể đến…”

Lời Tấn Ngôn Xuyên dừng lại.

Tấn Duật ngước mắt: “Sao?”

Cuối cùng Tấn Ngôn Xuyên cũng phản ứng lại: “… Thằng nhóc thối!”

Cũng giống như nhà Tấn Duật không có nhà vệ sinh cho khách vậy, là để đuổi khách! Chứ không phải hoan nghênh người ta dùng!

Tấn Duật: “Không tiễn.”

Tấn Ngôn Xuyên: “……”

Hạ Ý Nùng cười: “Anh cả, để em tiễn anh.”

Tấn Ngôn Xuyên cười khẽ: “Vẫn là em dâu tốt bụng.”

Nhưng chân Hạ Ý Nùng đang đi dép lê, cũng không tiện bước ra khỏi cửa, bèn mở cửa, đứng trong cửa nói với Tấn Ngôn Xuyên: “Phó chủ tịch đi thong thả ạ.”

Tấn Ngôn Xuyên: “……”

Đúng là không phải người một nhà không vào cùng một cửa mà!

Tấn Ngôn Xuyên cười lắc đầu bỏ đi, cửa đóng lại, Tấn Duật lập tức bế Hạ Ý Nùng lên bàn làm việc cúi đầu hôn cô.

Hạ Ý Nùng bị hôn đến mềm nhũn cả người.

Cô biết ngay anh muốn lúc nào cũng mang cô theo bên người là chẳng có ý tốt mà!

Hồi lâu sau.

Hạ Ý Nùng vội vàng đẩy anh ra: “… Anh thấy em vừa chịu ấm ức, nên anh an ủi em thế này hả?”

Tấn Duật cài lại cúc áo sơ mi đã mở bung gần hết cho Hạ Ý Nùng, anh nhẹ nhàng chạm vào cô một cái: “Tối tăng ca anh lại tiếp tục an ủi em.”

“……”

Đêm dài. Văn phòng Tấn Duật.

Hạ Ý Nùng được Tấn Duật ôm vào lòng ngắm cảnh đêm, ánh đèn neon rực rỡ sắc màu nhòe đi trong mắt Hạ Ý Nùng, chập chờn lên xuống không ngừng.

Hạ Ý Nùng bị ôm đến mức mấy lần không bám được vào cánh tay Tấn Duật.

Nói đi nói lại là an ủi, cũng chẳng biết là thỏa mãn ai.

Hiệp một kết thúc, Hạ Ý Nùng vẫn còn nhớ chuyện đã xảy ra: “Xe cô ta đỗ chết ở đó thật à? Có phải chúng ta hơi ỷ thế h**p người không anh?”

Tấn Duật bế cô lên bàn làm việc: “Là cô ta gây sự trước, nên không tính, nhưng anh rất vinh hạnh được làm thế lực cho em dựa vào.”

Hạ Ý Nùng rất nhanh đã không nói nên lời.

Tấn Duật nghiêng đầu nhìn chân cô đang gác lên vai mình, anh cười trầm thấp: “Cuối tuần này đi chơi bóng với thầy, em chung đội với thầy, hay chung đội với anh?”

Hạ Ý Nùng: “… Chung đội với anh.”