[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 32
topic[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 32 :
Ngày thứ năm trên du thuyền yên tĩnh hơn nhiều. Boong tàu và hồ bơi trong nhà vốn nhộn nhịp giờ đây vắng bóng người, chỉ thỉnh thoảng có vài bóng người lẻ loi đi lướt qua thật nhanh với vẻ mặt căng thẳng, như thể có thứ gì đó đang truy đuổi họ.
Bình thường vào ban ngày, Eden đều kéo rèm giường dày cộm để nghỉ ngơi, chỉ khi có nhiệm vụ mới che kín toàn thân rồi mới ra ngoài. Nhưng vào ngày thứ năm, gã phá lệ dành cả ngày để đi loanh quanh bên ngoài.
Eden hiếm khi bắt đầu tận hưởng vẻ đẹp trên tàu. Không còn đám đông ồn ào, gã có thể độc chiếm cả cầu trượt nước. Thỉnh thoảng, những phù văn sẽ hiện ra từ các góc tường, chỉ dẫn gã đi tìm tế phẩm. Nhưng gã không bắt bừa bất cứ ai, mà tìm kiếm những người cụ thể theo yêu cầu của phù văn. Đôi khi không tránh khỏi việc mất dấu, lúc đó những con rồng vàng trang trí trên tường và trần nhà sẽ đột nhiên cử động, trợn mắt xoay đầu nhìn về một hướng. Đi theo sự chỉ dẫn của chúng, không một kẻ xấu số nào thoát khỏi sự truy bắt của Eden.
Eden mặt không cảm xúc lôi một đứa trẻ ra khỏi tủ, dùng dây nilon thô bạo trói nghiến lại rồi đóng gói nhét vào túi xác. Động tác của gã quá tàn nhẫn khiến tay chân cậu bé gập lại một cách không tự nhiên. Tiếng khóc thét sắc nhọn xen lẫn tuyệt vọng, cậu bé không ngừng gọi mẹ.
Nhưng vẻ mặt Eden vẫn lạnh lùng. Không chỉ ngũ quan thoái hóa, mà cảm xúc của gã cũng gần như chai sạn. Trong mắt gã, cậu bé này đã không còn là đồng loại. Liệu người bình thường có nảy sinh lòng thương xót với một con mèo con hay chó con không? Eden thì không.
Vừa đi được vài bước, gã đụng mặt người mẹ quay lại tìm con. Eden nhanh chóng quét mắt nhìn phù văn trên tường, rất nhanh đã mất hứng thú với người phụ nữ. Đối mặt với sự giằng co của bà ta, Eden chán ghét gạt bà sang một bên. Đầu người phụ nữ đập mạnh vào góc bàn, mùi máu tươi khiến gã nhíu mày.
Sau khi giao đứa trẻ đến địa điểm chỉ định, Eden lại vui vẻ chơi cầu trượt nước thêm vài lần nữa.
Càng gần đến ước mơ, trái tim gã càng đập rộn ràng. Loại cảm giác thỏa mãn và mong đợi này mạnh mẽ nhất là vào lúc trước khi nguyện vọng thành hiện thực. Gã đã không còn tâm trí để ý đến việc khác, trong đầu chỉ toàn là "ban phước, ban phước, ban phước!". Có lẽ gã có thể táo bạo hơn chút nữa: tiền bạc, quyền lực, mỹ nhân, tất cả đều nằm trong tầm tay. Khi những giọt nước bắn lên lớp vảy xấu xí, gã cảm thấy như chính Thần đang v**t v* mình.
Ôn Thành Ngọc lơ lửng phía trên hồ bơi, mặt không cảm xúc nhìn Eden chơi đùa như một đứa trẻ. Cảm xúc dâng trào, sự hưng phấn, mất đi sự thấu cảm, tư duy thoái hóa... đồng tử của Eden như dã thú. Lúc này, những đặc điểm thuộc về con người trên cơ thể gã đang dần biến mất.
Ngày thứ sáu.
Ôn Thành Ngọc liếc nhìn thời gian, Eden đã gần 50 tiếng không chợp mắt nhưng vẫn vô cùng hưng phấn đi tới đi lui trong phòng, đôi khi cũng dừng lại quỳ xuống cầu nguyện.
Ôn Thành Ngọc vẫn lơ lửng trên trần nhà như thường lệ. Một đoạn nhạc quen thuộc từ xa đưa lại. Anh từng nghe thấy nó trong sương mù, giờ anh đã biết đây là một loại phương thức tấn công tinh thần, có thể điều khiển tư duy con người. Những sự vật trong mảnh vỡ ký ức là hư ảo nên anh không bị ảnh hưởng.
Eden vốn đang như có kiến bò khắp người, không chịu dừng lại dù chỉ một khắc, bỗng nhiên im lặng hẳn. Gã quỳ gối gục đầu xuống. Ôn Thành Ngọc bay tới định nhìn cho kỹ thì gã đột nhiên đứng bật dậy như một con rối dây, tứ chi cứng đờ bị kéo ra khỏi cửa, đi thẳng về phía đài điều khiển ở tầng trên cùng. Những cánh cửa phòng bên cạnh lần lượt mở ra, mục đích của họ đều giống nhau.
Ôn Thành Ngọc nhận ra trên con đường này dường như không có người bình thường. Những Kẻ lầm đường này đều mang trên mình huy hiệu vàng [Món quà của Tà thần], lác đác còn có vài con quái cá mắt ếch đang bò "bạch bạch" vô định trên trần nhà. Khi còn cách đài điều khiển vài chục mét, từ góc ngoặt đột nhiên xông ra một người phụ nữ, vật ngã Eden và cắm mạnh con dao nhọn vào ngực gã.
Ý thức của Eden tỉnh táo lại trong chốc lát. Thấy mình bị khống chế, gã vừa giận vừa cuống, vừa muốn giết người phụ nữ này, vừa nóng lòng muốn đến đài điều khiển. Người phụ nữ không buông tha, hai bên nhanh chóng giằng co. Tứ chi của Eden vẫn chưa thoát khỏi sự điều khiển hoàn toàn, thỉnh thoảng tay chân lại gập về hướng ngược lại, xương cốt phát ra tiếng kêu răng rắc.
Một người mẹ mất con và một tên cuồng tín đầu óc không tỉnh táo, nhất thời không phân thắng bại. Người phụ nữ vốn còn lo lắng những người xung quanh sẽ can thiệp, không ngờ họ hoàn toàn phớt lờ Eden. Điều này khiến bà yên tâm táo bạo đâm từng nhát dao vào lồng ngực gã. Trái tim gã đã bị đâm nát bấy mà vẫn có thể cử động.
Đúng là một con quái vật.
Đang lúc giằng co, mắt Ôn Thành Ngọc đột nhiên tối sầm, anh cảm thấy không khí có những gợn sóng rung động. Khi tầm nhìn phục hồi, anh cùng với Eden đang ở trong một khoang hàng tối đen như mực. Eden giống như một kiện hàng, bị xếp đống tùy tiện cùng những người khác. Chỉ có sự phập phồng yếu ớt nơi lồng ngực mới giúp Ôn Thành Ngọc biết họ vẫn còn sống. Những Kẻ lầm đường vốn hưng phấn lúc này đột nhiên mất sạch động lực, từng kẻ như người mất hồn, ngay cả ngón tay cũng không động đậy nổi. Những "tế phẩm" dùng không hết giống như hàng hóa được xếp trong kho chờ cho lần sử dụng sau.
Không biết bao lâu trôi qua, một luồng sáng chói mắt chiếu rọi nơi âm u ẩm thấp này. Khoang hàng được mở ra, lại có thêm một người bị ném vào. Lý Dương đứng bên cạnh chỉ đạo. Do hạn chế về góc nhìn và ký ức của Eden, Ôn Thành Ngọc không thể ra khỏi khoang hàng và không nghe rõ họ đang nói gì.
Nhưng Ôn Thành Ngọc nhận ra người nước ngoài bên cạnh Lý Dương chính là Charles. Ông ta trông trẻ hơn rất nhiều so với lúc anh gặp. Ngoài đời ông ta ít nhất cũng hơn 70 tuổi, hơi thở thoi thóp, dù không ngồi xe lăn trông cũng rất già nua. Thế nhưng trong ký ức của Eden, ông ta trông chỉ khoảng ngoài 40 tuổi. Theo ký ức của Eden, khoảng thời gian này không quá hai năm.
Hai năm, là thoát thai hoán cốt hay là ngựa quen đường cũ?
Cánh cửa sắt rít lên một tiếng rồi khép lại, tia sáng cuối cùng biến mất, ký ức kết thúc.
Khi Ôn Thành Ngọc mở mắt ra, anh vẫn còn chút thẫn thờ. Tiếng thông báo của hệ thống đã hoàn toàn kéo anh về thực tại.
【Chúc mừng bạn đã nhận được kỹ năng bị động của "Kẻ lầm đường: Eden".】
【Thị giác động MAX: Mắt tôi chính là thước đo, bạn làm gì tôi cũng thấy hết!! Khi tập trung chú ý vào vật thể đang chuyển động, tốc độ của vật thể đó trong mắt bạn sẽ chậm lại nghìn lần.】
Ôn Thành Ngọc nhìn sang con Nhện Mặt Máu đang uống trộm nước chanh bên cạnh. Độ cong của những giọt nước bắn lên đều hiện ra rõ mồn một. Trong mắt anh, con nhện như đang quay chậm; anh chưa từng nhận ra dáng vẻ uống nước của nó lại "trừu tượng" đến thế.
Khi dây thần kinh thả lỏng, tốc độ uống nước của con nhện trở lại bình thường.
"Ở ngoài nhà an toàn, mang theo huy hiệu sẽ bị coi là tế phẩm, không mang sẽ bị coi là con mồi." Ôn Thành Ngọc không hề nghi vấn, trực tiếp đưa ra kết luận.
"Con mồi bị bắt cũng sẽ trở thành tế phẩm." Hướng Chiêu bổ sung.
Hướng Chiêu tựa lưng vào gối, lười biếng nhìn Ôn Thành Ngọc. Gã xòe tay ra rồi lại nắm lại, một cái vòng kim loại rơi xuống từ lòng bàn tay, sợi dây xích khẽ đung đưa.
"Tế đàn chỉ có tế phẩm được chọn mới vào được. Không trở thành tế phẩm thì sao có thể đi vào?" Hướng Chiêu nói.
Ôn Thành Ngọc nhìn huy hiệu [Món quà của Tà thần] trong lòng bàn tay Hướng Chiêu, giờ anh đã hiểu ý định của gã. Rủi ro và biến số trong quá trình này là không thể lường trước, làm sao có thể giữ mình không bị đồng hóa? Chuyện này nghiêm trọng hơn nhiều so với việc mặc một cái áo bào đen.
Đúng là đồ điên.
"Có hai cách để vượt qua phụ bản: hoặc là bị đồng hóa, hoặc là lật kèo làm thợ săn." Vì vậy, ngoại trừ nhiệm vụ chính tuyến ban đầu là giống nhau, mỗi bước tiếp theo sẽ đưa người chơi đến những kết thúc khác nhau. Ngay cả nhiệm vụ chi nhánh cũng cho người chơi hai sự lựa chọn khác biệt, và Hướng Chiêu đã chọn sẵn con đường mình sẽ đi.
"Lời mời lập đội anh có thể cân nhắc thêm, sáng mai cho tôi biết câu trả lời." Hướng Chiêu nằm xuống lại, gã cần nghỉ ngơi.
Haiz, cái giường thật là trống trải quá đi…
Căn phòng trở lại yên tĩnh. Tính từ lúc Ôn Thành Ngọc sử dụng mảnh vỡ ký ức đến giờ mới chưa đầy năm phút. Bên ngoài cửa sổ sát đất, màn đêm đặc quánh như mực. Chỉ có những thông báo hệ thống liên tục gửi đến nhắc nhở anh rằng đêm nay chắc chắn không bình yên.
Hướng Chiêu không phải trường hợp cá biệt, có lẽ có rất nhiều người chơi cũng đã nghĩ xong cách để vượt qua phụ bản này. Theo thời gian trôi qua, người chơi chắc chắn sẽ phân hóa thành hai phe.
Trong thời gian Ôn Thành Ngọc canh gác, cửa phòng họ cũng từng có tiếng gõ, nhưng cả anh và Hướng Chiêu đều không đáp lời. Người chơi thấy không mở được cửa tự khắc sẽ rời đi. Có lẽ vì chưa nhận được chỉ thị từ phù văn nên tạm thời chưa có Kẻ lầm đường nào đến phá hoại. Qua cánh cửa, vẫn có thể nghe thấy tiếng quái cá mắt ếch bò trên trần hành lang, "bạch bạch", ẩm ướt và tanh hôi.
Ôn Thành Ngọc luôn tò mò về nơi ở cuối cùng của đám quái vật này. Ký ức của Eden không cho thấy tác dụng của chúng, chúng dường như chỉ ra ngoài đi dạo vào nửa đêm, ban ngày lại tìm chỗ trốn, phớt lờ giáo đồ tà giáo nhưng lại truy sát con người đến cùng.
Nhìn chung, đây vẫn là một đêm bình yên. Cái vòng kim loại nằm im trong lòng bàn tay Ôn Thành Ngọc, một luồng ánh sáng trắng đồng thời bao phủ lấy anh và Hướng Chiêu.
Nửa đêm về sáng đến lượt Hướng Chiêu trực, Ôn Thành Ngọc gọi gã dậy. Nhìn thấy huy hiệu trên cổ tay anh, Hướng Chiêu không cần nói cũng biết lựa chọn của anh. Gã nắm lấy tay anh:
“Hợp tác vui vẻ?”
"Hợp tác vui vẻ." Ôn Thành Ngọc nắm chặt tay Hướng Chiêu.
3 giờ rưỡi sáng.
Hướng Chiêu ngồi thong thả, cách Ôn Thành Ngọc một khoảng không xa không gần, tỉ mỉ lau chùi khẩu súng ngắn, tra dầu bảo dưỡng nó. Mọi sự hỗn loạn bên ngoài đều không thể làm phiền gã.
Khi sương mù ngoài cửa sổ ngày càng dày đặc, trên mặt kính xuất hiện những vệt bò của động vật thân mềm nhưng lại không thấy vật thể thật. Hướng Chiêu chỉ liếc nhìn một cái, thấy nó không phát ra âm thanh ảnh hưởng đến giấc ngủ của Ôn Thành Ngọc nên cũng không thèm để ý.
Đằng kia, khi tiếng thở của người đàn ông dần trở nên đều đặn, Hướng Chiêu đứng dậy, lặng lẽ tiến về phía anh. Ánh trăng nhạt nhòa làm dịu đi những đường nét trên khuôn mặt gã. Gã quỳ ngồi bên cạnh Ôn Thành Ngọc, dùng ánh mắt phác họa gương mặt anh, dường như nhìn bao nhiêu cũng không đủ. Gã khắc ghi từng chút một vào trong tâm trí mình: mũi đẹp, miệng đẹp, mắt cũng đẹp, Nhện Mặt Máu cũng…
Hửm? Nhện Mặt Máu? Hướng Chiêu bất ngờ chạm mắt với con nhện đang nằm ngủ tứ chổng vó. Nó tỉnh dậy từ lúc nào không biết, không biết có phải ảo giác của gã không, nhưng gã dường như thấy vẻ mặt "chấm hỏi" trên mặt một con nhện.
Nhện Mặt Máu: Mày đang làm cái vẹo gì thế?
Hướng Chiêu hơi ngượng ngùng dời mắt đi, lấy ra một chiếc chăn mini từ trong túi đắp lên người nó.
"Đừng để bị lạnh." Hướng Chiêu trầm giọng nói, rồi tỏ vẻ thản nhiên quay lại sofa tiếp tục lau súng.
Con nhện kéo chiếc chăn nhỏ, ánh mắt bám sát theo gã.
Đồ b**n th** nhìn trộm người ta ngủ!