Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 46
topicBệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 46 :Sinh nhật vui vẻ.
Từ lúc Nhan Dao nhắc đến sinh nhật của Yến Ngọc Sơn, mấy ngày nay Hứa Tích Sương vẫn luôn trăn trở, suy nghĩ xem nên tặng quà gì cho anh thì mới thích hợp.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, Hứa Tích Sương lại cảm thấy với thân phận và hoàn cảnh của Yến Ngọc Sơn, đối phương dường như chẳng thiếu thứ gì. Hơn nữa vào ngày sinh nhật, chắc chắn sẽ có rất nhiều người tặng quà, mà Yến Ngọc Sơn cũng chưa chắc sẽ kiên nhẫn mở từng hộp ra để xem.
Trong lúc Hứa Tích Sương còn chưa nghĩ ra được cách nào hay, thì đột nhiên cậu bị kéo vào một nhóm WeChat có tên 【Sinh nhật bất ngờ】.
Nhìn chằm chằm vào cái tên nhóm một lúc, Hứa Tích Sương bèn bấm vào xem thử danh sách thành viên, liền phát hiện nhóm trưởng lại chính là Thành Thiên Văn.
Lúc ấy, Yến Ngọc Sơn đang bận quay phim ở phía trước, máy quay tạm thời giao cho phó đạo diễn.
Trong nhóm, Thành Thiên Văn gửi giọng nói: [Người đều có mặt đủ cả rồi chứ?]
Hứa Tích Sương nhìn lướt qua mấy tin nhắn thoại phía dưới, lập tức chuyển giọng nói thành văn bản để đọc cho nhanh.
Thành Thiên Văn: [Chắc mọi người cũng đều biết, nhóm này lập ra là để chuẩn bị cho sinh nhật của ai rồi nhỉ?]
Thành Thiên Văn: [Tiểu Yến sắp công chiếu bộ phim điện ảnh đầu tay do cậu ấy làm đạo diễn 《 Mùa hè giảm cân 》. Sinh nhật cũng gần đến, đúng là song hỷ lâm môn. Vì vậy chúng ta quyết định tổ chức một buổi tiệc bất ngờ cho cậu ấy. Nhưng nhớ kỹ, tuyệt đối không được để Tiểu Yến biết trước.]
Bên dưới, mọi người lác đác trả lời: [Được.]
Thành Thiên Văn hào hứng nói tiếp: [Ngày mai chúng ta cứ quay phim như thường, dù sao Tiểu Yến cũng đã căn dặn trước, bảo đừng vì sinh nhật mà ảnh hưởng tiến độ. Cho nên mọi người cứ giả vờ như không có gì, sau đó kết thúc công việc sớm một chút để dành cho cậu ấy một bất ngờ.]
Thành Thiên Văn: [Đạo cụ tổ lo chuẩn bị pháo hoa. Tổ tuyên truyền, tôi đã giao cho các cậu cắt một đoạn video, chắc đã hoàn thành rồi chứ? Những người khác cũng đều rõ nhiệm vụ của mình rồi nhỉ?]
Dưới khung chat, đồng loạt trả lời: [Rõ.]
Hứa Tích Sương vốn định cũng gõ một câu, nhưng chưa kịp thì đã bị Thành Thiên Văn bất ngờ điểm danh.
Thành Thiên Văn: [Tiểu Hứa này, nhiệm vụ gian nan nhất giao cho cậu nhé]
Hứa Tích Sương hơi nheo mắt, trong lòng lập tức dấy lên dự cảm chẳng lành. Còn chưa kịp từ chối, tin nhắn thoại mới đã hiện lên liên tiếp. Không biết Thành Thiên Văn nói nhanh thế nào mà điện thoại rung không ngừng.
Thành Thiên Văn: [Tiểu Hứa à, đến lúc kết thúc công việc, cậu tìm cớ đưa Yến Ngọc Sơn đến Cục hành động đặc thù. Nhớ kỹ là phòng họp tầng hai. Trước khi đẩy cửa bước vào, cậu phải che mắt cậu ấy lại, đừng để cậu ấy nhìn thấy cảnh chúng ta đã chuẩn bị trước.]
Thành Thiên Văn: [Sau đó, chờ mọi người bày bánh kem ra, thì cậu sẽ đội mũ sinh nhật cho Tiểu Yến.]
Hứa Tích Sương đọc xong hai tin nhắn, cảm thấy nhiệm vụ mà Thành Thiên Văn giao còn nằm trong khả năng chấp nhận được, cũng không tính là quá khó khăn.
Nghĩ đi nghĩ lại, cậu cũng không muốn làm mất hứng mọi người, nên liền trả lời: [Được, đã rõ.]
Nhan Dao: [(Tiếng thét chói tai như gà tiêm thuốc k*ch th*ch.)]
【Nhan Dao đã thu hồi một tin nhắn】
Nhan Dao: "Không có gì đâu, trượt tay ấy mà, ha ha."
Hứa Tích Sương:......
Tối hôm đó, sau khi trở lại khách sạn, Hứa Tích Sương mới biết Tiểu Vương được phân công nhiệm vụ làm bánh kem. Thừa lúc Tiểu Vương không chú ý, cậu lén đưa ngón tay chấm một chút kem bơ, rồi bỏ ngay vào miệng. Vị ngọt lan tỏa khiến hắn hạnh phúc đến nheo cả mắt lại.
Nhưng Hứa Tích Sương cũng không dám ăn nhiều, sợ bản thân vô tình bị nôn nghén, để Yến Ngọc Sơn phát hiện ra việc đoàn phim đang bí mật làm bánh kem. Vì vậy, cậu nhanh chóng chuồn về phòng mình trước khi Tiểu Vương kịp phát hiện.
Sau khi tắm rửa, Hứa Tích Sương khoác áo ngủ, tựa đầu vào gối nằm thoải mái trên giường rồi nhắn tin cho Yến Ngọc Sơn, chờ đối phương lại kể chuyện trước khi ngủ cho hắn nghe.
Như thường lệ, Yến Ngọc Sơn vừa dỗ bảo bảo trong bụng nghe lời chúc ngủ ngon, vừa trò chuyện với Hứa Tích Sương.
Kết thúc câu chuyện, anh bỗng thuận miệng hỏi một câu khi thấy Hứa Tích Sương đã mơ màng sắp ngủ: "Em có cảm thấy hôm nay mọi người trong đoàn phim có gì đó hơi kỳ lạ không?"
Hứa Tích Sương lập tức tỉnh táo lại, tay khẽ kéo chăn che nửa khuôn mặt, giả vờ bình thản đáp: "... Không có mà, sao vậy?"
Yến Ngọc Sơn vốn định hỏi có phải có người phát hiện ra mối quan hệ của bọn họ hay không, nhưng nghĩ đến việc không muốn khiến Hứa Tích Sương lo lắng, anh dừng lại giây lát, rồi chỉ nói: "Không có gì, chắc là tôi nghĩ nhiều thôi."
Kể xong chuyện trước khi ngủ, Hứa Tích Sương đã nhanh chóng chìm vào giấc mộng. Yến Ngọc Sơn khẽ khàng kéo chăn cho cậu, rồi nhẹ nhàng đóng cửa, trở về phòng mình nghỉ ngơi.
Nửa đêm đúng 0 giờ, tiếng chuông điện thoại bất chợt vang lên, đánh thức Yến Ngọc Sơn. Anh nhíu mày, cau có nhận máy, giọng điệu không mấy kiên nhẫn: "Có chuyện gì?"
Từ đầu dây bên kia, giọng Yến Kinh Mặc truyền đến: "Em còn dám nói đã sửa tính tình? Vẫn nóng nảy như xưa. Anh trai gọi điện chúc mừng sinh nhật mà em còn tỏ thái độ."
Nghe vậy, Yến Ngọc Sơn đổi tư thế, giọng điệu cũng dịu đi một chút: "Ngày mai em còn phải quay phim. Dù là ai, bị đánh thức vào giờ này chắc chắn cũng không thoải mái gì."
Yến Kinh Mặc bật cười: "Thôi được rồi, chúc mừng sinh nhật. Cha mẹ vẫn còn giận, nên để anh nói thay vậy. À mà chuyện em theo đuổi thế nào rồi?"
"Vẫn chưa có kết quả." Yến Ngọc Sơn thở dài: "Còn đang theo đuổi."
Yến Kinh Mặc thoáng ngạc nhiên: "Ghê vậy? Đối phương là bảo bối cỡ nào? Hay là người ta chẳng có chút ý tứ gì với em? Bằng không, sao tiến triển chậm chạp thế?"
Yến Ngọc Sơn ngồi dậy, trả lời nghiêm túc: "Là bảo bối. Em không chắc em ấy có tình cảm với em hay không, nên muốn từ từ mà tiến."
Yến Kinh Mặc: "Ừ, miễn em tự hiểu là được. Ngủ sớm đi."
Kết thúc cuộc gọi, cơn buồn ngủ của Yến Ngọc Sơn cũng tan biến.
Yến Ngọc Sơn day day giữa mày, mở điện thoại ra xem, phát hiện WeChat đã hiện hơn 99+ tin nhắn đa phần là lời chúc mừng sinh nhật. Anh chọn lọc trả lời cảm ơn những người thân quen, còn lại thì chỉ xem lướt qua.
Sau đó, ngón tay Yến Ngọc Sơn dừng lại trên khung trò chuyện với Hứa Tích Sương. Rõ ràng anh biết giờ này người kia đã ngủ say, nhưng trong lòng vẫn mơ hồ hy vọng có thể nhận được một câu sinh nhật vui vẻ từ Hứa Tích Sương.
Chờ mãi mà chẳng thấy tin nhắn nào mới, cuối cùng Yến Ngọc Sơn tắt điện thoại, ngả lưng xuống giường, nhắm mắt lại.
Sáng hôm sau, Yến Ngọc Sơn đến đoàn phim. Cái cảm giác kỳ quái của ngày hôm qua giờ lại càng rõ rệt. Anh để ý thấy ánh mắt của mọi người luôn có chút né tránh, mơ hồ như đang giấu diếm chuyện gì.
Dù vậy, buổi quay hôm nay lại diễn ra thuận lợi bất ngờ. Khi cảnh cuối cùng kết thúc, mọi người đều thu dọn sớm hơn thường lệ. Trên đường trở về khách sạn cùng Hứa Tích Sương, Yến Ngọc Sơn vẫn ngờ vực, nhưng chuyện gì cũng chẳng xảy ra.
Anh bất giác bật cười, tự giễu bản thân. Có lẽ mình nghĩ nhiều thật rồi. Dù sao cũng đâu phải ai cũng biết hôm nay là sinh nhật anh, huống chi đoàn phim còn bận trăm công nghìn việc, sao có thể vì một mình anh mà rộn ràng đến vậy?
Về đến phòng, Yến Ngọc Sơn vừa cởi áo định đi tắm, thì bất ngờ nghe thấy tiếng gõ cửa.
Động tác anh dừng lại, khẽ chau mày, rồi mặc lại áo, bước ra cửa hỏi: "Ai đó?"
Ngoài cửa, giọng Hứa Tích Sương có chút căng thẳng, bàn tay còn siết chặt thành quyền: "Là tôi."
Bên trong cửa, Yến Ngọc Sơn thoáng ngẩn người. Hứa Tích Sương rất hiếm khi chủ động tới tìm hắn, vì thế anh lập tức mở cửa: "Có chuyện gì vậy?"
"Tôi muốn nói với anh một chút chuyện." Hứa Tích Sương né tránh ánh mắt anh, sợ lộ sơ hở: "Chúng ta ra ngoài nói được không?"
Nếu đổi lại là bất kỳ ai khác đứng trước cửa, Yến Ngọc Sơn nhất định sẽ cảnh giác: tám phần là muốn dụ anh ra ngoài, rồi để paparazzi chụp lại cảnh hai người ban đêm qua lại, tạo thành tai tiếng.
Nhưng đối phương là Hứa Tích Sương. Anh không hề do dự, tiện tay cầm lấy điện thoại và chìa khoá, đóng cửa phòng lại, theo sát phía sau.
Ban đầu, Yến Ngọc Sơn tưởng Hứa Tích Sương chỉ định nói chuyện ở hành lang, hoặc cùng lắm là ra ngoài khách sạn. Không ngờ đối phương lại dẫn anh đi xa đến vậy.
Anh vừa định hỏi muốn đi đâu, liền nghe bên tai vang lên giọng Hứa Tích Sương: "Nhắm mắt lại."
Theo bản năng, Yến Ngọc Sơn lập tức làm theo.
Ngay sau đó, anh cảm thấy một bàn tay lạnh mát che lên mắt mình, thoang thoảng mùi sữa tắm chanh nhè nhẹ quen thuộc của Hứa Tích Sương.
Yến Ngọc Sơn khẽ điều chỉnh nhịp thở, chưa kịp mở mắt thì cổ tay phải đã bị nắm chặt.
"Tôi dẫn anh đi." Hứa Tích Sương khẽ nói, giọng nhẹ như gió: "Đừng mở mắt."
Cậu vốn đã chuẩn bị sẵn một loạt lý do để lấy lòng tin, nào ngờ Yến Ngọc Sơn chẳng cần nghe giải thích gì thêm, chỉ ngoan ngoãn nhắm mắt bước theo. Một dáng vẻ toàn tâm toàn ý tín nhiệm như thế, lại khiến trong lòng Hứa Tích Sương càng thêm bối rối.
Cầm cổ tay anh, từng bước một, Hứa Tích Sương dẫn Yến Ngọc Sơn đi qua hành lang dài, xuống tới tầng trệt của cục hành động đặc thù. Trong tiếng bước chân đều đặn và hơi thở lặng lẽ của người phía sau, mỗi bước chân của cậu càng trở nên nặng nề.
Đối diện với sự tin tưởng vô điều kiện này, Hứa Tích Sương lại càng cảm thấy trong ngực có một thứ nôn nóng khó nói thành lời.
Cửa thang máy mở ra, cậu kéo nhẹ tay Yến Ngọc Sơn, dẫn thẳng lên tầng hai. Cuối cùng, bọn họ dừng lại trước phòng họp đã được hẹn sẵn.
Vốn dĩ, với khả năng cảm nhận phương hướng cùng trí nhớ xuất sắc, Yến Ngọc Sơn hoàn toàn có thể đoán được Hứa Tích Sương định dẫn mình đến nơi nào.
Nhưng lúc này, toàn bộ cảm giác trên người anh đều tập trung vào đôi mắt đang bị che phủ và cổ tay đang bị nắm giữ chính là những chỗ Hứa Tích Sương chạm đến. Anh không còn tâm trí để quan tâm đến bất cứ điều gì khác.
Trong lòng Yến Ngọc Sơn bắt đầu dấy lên phỏng đoán.
Rốt cuộc Hứa Tích Sương muốn nói gì với anh? Mỗi một khả năng lóe lên đều khiến tim anh khẽ đập nhanh hơn một nhịp.
Khi cảm nhận được bước chân của cả hai dừng lại, Yến Ngọc Sơn biết bọn họ đã tới nơi. Theo bàn tay của Hứa Tích Sương rời khỏi mắt mình, anh lập tức không kìm được mở ra, bắt gặp đôi mắt xinh đẹp của đối phương.
Trong khoảng không tối tăm, ánh mắt Hứa Tích Sương tựa như mang theo tia sáng rơi xuống, hoặc có lẽ như băng vụn đang dần tan chảy. Yến Ngọc Sơn bị mê hoặc thật sâu, không tự chủ mà tiến lên một bước về phía cậu.
Hứa Tích Sương đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt chuyên chú nhìn vào anh. Đôi môi khẽ cong, vụn băng trong mắt bất chợt vỡ nát, hóa thành một vệt x**n th** dịu dàng: "Chúc mừng sinh nhật."
Yến Ngọc Sơn thoáng ngẩn người.
Đúng lúc Yến Ngọc Sơn còn đang ngây người, Hứa Tích Sương nhanh chóng quay đầu, đẩy cửa lớn ngay trước mặt hắn.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, bên trong lập tức vang lên tiếng hò reo: "Chúc mừng sinh nhật!!"
Pháo hoa giấy nổ tung, những dải lụa rực rỡ cùng cánh hoa giấy rơi xuống, phủ đầy người Yến Ngọc Sơn. Ngay cả Hứa Tích Sương đứng bên cạnh cũng không tránh khỏi, trên mái tóc đen mượt còn vương mấy mảnh cánh hoa, khiến hai người vừa bước vào liền trông như một đôi tân lang tân nương, được khách khứa chào đón rộn ràng.
Nhan Dao vội vàng lấy tay che miệng, kìm nén tiếng thét phấn khích, nhưng bàn tay cầm điện thoại thì cực kỳ vững vàng, nhanh chóng ghi lại cảnh tượng hiếm có này. Cô cảm thấy bản thân làm CP fan thật sự quá hạnh phúc.
Đứng ngay gần cửa, Thành Thiên Văn nhìn vẻ kinh ngạc của Yến Ngọc Sơn, thấy mục đích tạo bất ngờ đã đạt, liền cười lớn hỏi: "Tiểu Yến, cậu vui vẻ chứ?"
Yến Ngọc Sơn khẽ trầm mặc hai giây, rồi mới đáp: "... Vui vẻ. Cảm ơn mọi người."
Chỉ có trong lòng hắn mới rõ. Nếu như vừa rồi Hứa Tích Sương không đẩy cửa, nếu trong phòng không có ai hô vang câu sinh nhật vui vẻ, thì ngay khoảnh khắc đó, hắn nhất định đã cúi xuống hôn lên môi đối phương.
... Làm sao mà có thể nhịn được chứ, khi đối diện với nụ cười rạng rỡ như thế kia?
Lúc này, Hứa Tích Sương đã bước vào trong, từ chỗ Tiểu Vương đẩy chiếc bánh kem khổng lồ tới liền cầm lên một chiếc mũ sinh nhật. Chiếc mũ này thiết kế ngộ nghĩnh, toàn thân màu vàng nhạt, trên đỉnh còn gắn một quả cầu nhung đỏ chót, nhìn thế nào cũng chẳng ăn nhập với khí chất lạnh lùng của Yến Ngọc Sơn.
Cầm mũ trên tay, Hứa Tích Sương thoáng do dự, không biết làm thế nào để thuyết phục đối phương đội lên. Nhưng Yến Ngọc Sơn đã tiến lại gần, thản nhiên nhận lấy chiếc mũ từ tay cậu rồi đội lên đầu, hành động tự nhiên đến mức khiến Hứa Tích Sương còn chưa kịp phản ứng.
Tiếng hò reo lại vang lên, mọi người nhiệt liệt thúc giục Yến Ngọc Sơn nhanh chóng cắt bánh kem.
Cho dù trên đầu là chiếc mũ sinh nhật đáng yêu đến buồn cười, khí chất mạnh mẽ trên người anh vẫn không hề suy giảm. Yến Ngọc Sơn cầm dao cắt bánh, dáng vẻ nghiêm túc khiến những người xung quanh liếc mắt nhìn nhau, không ai dám cả gan trét bơ lên mặt anh hay ấn đầu hắn vào bánh kem như thường thấy trong các bữa tiệc khác. Cuối cùng, mọi người đều ngoan ngoãn nhận phần bánh được chia.
Hứa Tích Sương cũng được chia một miếng. Khi nhận bánh, ánh mắt cậu vô tình chạm phải Yến Ngọc Sơn, đối phương khẽ liếc qua, ngầm nhắc nhở cậu không được ăn quá nhiều. Hứa Tích Sương hiểu ý, nhẹ nhàng gật đầu, ôm phần bánh quay lại chỗ ngồi của mình.
Sau khi mọi người đã ngồi xuống, tổ tuyên truyền tạm thời tắt đèn trong phòng họp, bật màn hình trắng phía trước rồi mở video đã chuẩn bị sẵn.
Đó là đoạn tổng hợp những thước phim tiêu biểu của Yến Ngọc Sơn từ khi debut đến nay. Số lượng tác phẩm nhiều đến mức có thể sánh với những ảnh đế lâu năm, mà mỗi cảnh quay đều tinh xảo, mỗi nhân vật lại mang một màu sắc hoàn toàn khác biệt.
Hứa Tích Sương chống cằm chăm chú xem, ánh mắt lóe lên chút sáng ngời. Cậu hoàn toàn đắm mình trong màn hình, không hề nhận ra ở cách đó không xa, Yến Ngọc Sơn hơi nghiêng đầu, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt cậu.
Khi video kết thúc, tiếng vỗ tay vang dội khắp phòng.
Không ai dám trêu Yến Ngọc Sơn bằng mấy trò bôi bơ như thường lệ, nên lúc uống rượu, mọi người bèn thay nhau cụng ly, nhất quyết phải chuốc say thọ tinh này cho bằng được.
Qua ba vòng rượu, ngoại trừ Hứa Tích Sương vì sức khỏe không tốt mà không uống, những người khác đều ngà ngà say. Trong đó, uống nhiều nhất dĩ nhiên là nhân vật chính của buổi tiệc. Bề ngoài, Yến Ngọc Sơn vẫn bình tĩnh như thường, nhưng chỉ cần ai có chút kinh nghiệm đều nhận ra, anh đã say, ánh mắt đã khác đi.
Vì ngày mai còn lịch quay, Thành Thiên Văn không để mọi người quá đà, liền vẫy tay cho giải tán.
Trước khi đi, ông dặn: "Tiểu Hứa à, làm phiền cậu đưa Tiểu Yến về nhé?"
"Được." Hứa Tích Sương gật đầu.
Yến Ngọc Sơn sau khi uống say càng thêm trầm mặc, khuôn mặt không chút biểu cảm, không nói một lời. Hứa Tích Sương thử đưa tay đỡ cánh tay anh, muốn để hắn dựa vào vai mình mà đi.
Ban đầu, Yến Ngọc Sơn không nhúc nhích.
Anh chậm rãi quay đầu, nhìn gương mặt gần trong gang tấc của Hứa Tích Sương, dường như đang phân biệt điều gì. Rồi bất chợt, biểu cảm anh dịu xuống, ngoan ngoãn đứng dậy theo lực dìu, mặc cho Hứa Tích Sương nắm lấy cổ tay, cùng cậu bước đi. Nhìn dáng vẻ ấy, hoàn toàn không giống một người vừa uống say.
Hứa Tích Sương khẽ thở phào nhẹ nhõm. May mà Yến Ngọc Sơn không như nhiều kẻ tửu phẩm tệ hại, gây náo loạn ầm ĩ, bằng không cậu cũng chẳng biết làm sao đưa hắn về.
Ngay khi sắp tới khách sạn, phía sau bỗng vang lên một tiếng khàn khàn: "Lễ vật."
Bước chân Hứa Tích Sương khựng lại, cậu quay đầu nhìn: "Cái gì cơ?"
"Quà sinh nhật." Yến Ngọc Sơn rũ mắt, ánh nhìn dừng lại trên người cậu, giọng khàn khàn: "Em không định tặng tôi sao?"