Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 204
topicTrở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 204 :Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (8)
◎ Quả nhiên mềm như anh ta tưởng tượng ◎
Tạ Huyền Lan dù trong đầu đang nghĩ những chuyện chẳng đứng đắn gì cho cam, nhưng trên mặt lại hoàn toàn không để lộ nửa phần, đến cả ánh mắt cũng không hé chút tâm tư.
Ai nhìn vào cũng không thể đoán nổi anh ta đang nghĩ gì, ngay cả Nguyễn Thanh cũng không hề phát hiện.
Tạ Huyền Lan khi thấy Nguyễn Thanh ra hiệu đã hiểu ngay ý cậu, liếc nhìn lũ tang thi không xa, rồi lại nhìn về chiếc xe mà Nguyễn Thanh chỉ.
Chiếc xe kia tuy cách không xa, nhưng cửa xe đã đóng kín, bên trong cũng không có ai.
Tạ Huyền Lan nghiêng mắt nhìn Nguyễn Thanh.
— Cậu có chìa khóa chiếc xe đó à?
Nguyễn Thanh lắc đầu.
— Không có, nhưng tôi mở được.
Tạ Huyền Lan thấy vậy cũng không nói gì thêm, mà chuyển mắt nhìn sang một chiếc xe khác.
Nguyễn Thanh liền dõi theo ánh mắt của Tạ Huyền Lan nhìn qua.
Trên ghế lái chiếc xe đó có một xác sống đang ngồi, vì còn đeo dây an toàn nên bị kẹt luôn ở đó.
Hơn nữa cửa xe vẫn đang mở, chìa khóa chắc chắn vẫn còn ở bên trong.
Chỉ cần xử lý con zombie kia là có thể lái xe rời đi ngay lập tức.
Nhưng vấn đề là chiếc xe đó cách họ hơi xa, mà muốn chạy thẳng đến thì không thể, vì giữa đường còn chắn hai hàng xe.
Muốn đến được thì buộc phải vòng đường chạy qua, khác nào tìm đường chết.
Nguyễn Thanh thu hồi tầm nhìn, lặng lẽ lắc đầu với Tạ Huyền Lan, ra hiệu rằng mình không thể chạy qua đó được.
Thế nhưng Tạ Huyền Lan lại chẳng mảy may để tâm đến cái lắc đầu của cậu, mà chỉ mấp máy môi hỏi bằng khẩu hình.
— Biết dùng súng không?
Nguyễn Thanh hơi ngập ngừng, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng gật đầu.
Nguyên chủ không chắc đã biết, nhưng cũng chẳng ai dám bảo là cậu không biết.
Dùng súng vốn chẳng khó, khó ở chỗ dám nổ súng và bắn trúng hay không thôi.
Tạ Huyền Lan thấy cậu gật đầu thì lại tiếp tục mở miệng.
— Tôi sẽ bế cậu chạy qua đó.
Hiển nhiên ý của Tạ Huyền Lan là anh ta sẽ bế Nguyễn Thanh, còn Nguyễn Thanh phụ trách dùng súng tiêu diệt lũ tang thi bám theo.
Nguyễn Thanh cảm thấy kế hoạch này quá liều lĩnh.
Tạ Huyền Lan dám tin rằng cậu có thể bắn trúng, nhưng cậu lại không dám tin vào tốc độ của Tạ Huyền Lan.
Bởi nếu Tạ Huyền Lan không kịp đến được trước đầu xe khi lũ tang thi bao vây lại, thì hai người bọn họ coi như toi đời.
Thế nhưng Tạ Huyền Lan lại không cho Nguyễn Thanh cơ hội lắc đầu từ chối, vừa dứt lời đã nhét khẩu súng vào tay cậu, lập tức bế ngang Nguyễn Thanh lên.
Rồi xông thẳng ra ngoài.
Thậm chí khi đến gần mấy chiếc xe chắn đường, anh ta đạp lên mui xe bật người nhảy lên, từ chiếc này nhảy sang chiếc khác mấy lần liền, dễ như trở bàn tay.
Tất cả động tác liền mạch như nước chảy mây trôi, gọn gàng dứt khoát.
Ngay cả khi đang bế người trong lòng, cũng chẳng hề ảnh hưởng chút nào đến sức lực.
Còn Nguyễn Thanh thì hoàn toàn không đề phòng, cậu đâu ngờ Tạ Huyền Lan chỉ thông báo cho có, ai ngờ bị bế lên ngay lập tức, mắt trợn to hết cỡ, theo phản xạ siết chặt cổ Tạ Huyền Lan, tay còn ôm súng chặt cứng.
Ban đầu Nguyễn Thanh tưởng Tạ Huyền Lan đưa súng cho mình là để bắn tang thi tiếp cận, nhưng tốc độ của Tạ Huyền Lan lại vượt xa tưởng tượng của cậu.
Nhanh đến mức... phi lý.
Với tốc độ này, e là lúc đến nơi mấy con zombie khác còn chưa kịp đuổi đến.
Vậy nên đưa súng cho cậu là để xử lý con xác sống trong ghế lái kia.
Bắn súng khi đang ở trạng thái tĩnh và khi đang di chuyển, rõ ràng là hai cấp độ hoàn toàn khác nhau.
Chẳng trách Tạ Huyền Lan dám tin tưởng cậu.
Mấy người trốn trong xe lúc đầu cứ tưởng hai người họ đã chết, không ngờ lại đột ngột xuất hiện trở lại, lập tức dán mắt nhìn chăm chăm.
Muốn xem họ định làm gì.
Kênh phát trực tiếp của họ cũng không ngoại lệ.
【Ôi cái đệt mợ! Người đàn ông này là ai vậy? Sao lại đẹp trai đến mức vô lý như thế!? Cú bật nhảy kia là người thường có thể làm ra à!?】
【Má ơi, đừng chỉ nhìn mỗi ông kia, nhìn luôn cả cậu thiếu niên trong lòng kìa! Mặt thế kia mà bảo là người được à!? Vẽ cũng không vẽ ra nổi dáng dấp này đâu chứ!?】
【Quả nhiên mấy phó bản thăng cấp quy mô lớn đúng là bất ngờ liên tục, hai nhân vật qua đường thôi mà đẹp đến nghẹt thở, chủ phòng sau này làm ơn đi thêm mấy cái phó bản loại này nữa đi! Cầu luôn đấy!】
【Người ở trên à, muốn chủ phòng chết thì cứ nói thẳng, không cần phải nói vòng vo như vậy đâu.】
Toàn bộ người chơi và khán giả trong "Trò chơi vô hạn kinh dị" đều biết rõ, phó bản thăng cấp quy mô lớn là loại khó nhất trong số các phó bản cùng cấp bậc.
Thế nhưng lại không thể tránh khỏi.
Khi năng lực của người chơi được hệ thống chủ đánh giá là đủ điều kiện thăng cấp, thì bắt buộc phải tham gia một phó bản thăng cấp trong vòng một tháng.
Nếu có thể sống sót trở về từ phó bản đó, thì sẽ được lên cấp, những phó bản sau đó cũng sẽ tương ứng với độ khó mới.
Nếu không thể sống sót, thì có thể dùng điểm tích lũy đổi lấy con rối thế mạng.
Giá của con rối thế mạng rất đắt, nhưng trong phó bản thăng cấp lại chỉ cần 2000 điểm.
Nếu điểm chưa đủ, thì có thể dùng một tháng đi phó bản khác tích góp rồi quay lại tham gia phó bản thăng cấp.
Đây là chỗ tàn nhẫn nhất của hệ thống chủ trong toàn bộ trò chơi này.
Tuy vậy, cũng chẳng ai dám chui đầu vào phó bản thăng cấp khi chưa đến lượt mình.
Vì độ khó của nó, thực sự cao gấp đôi phó bản cùng cấp bậc.
Từ sơ cấp lên trung cấp còn tạm, chứ từ trung cấp lên cao cấp thì đúng nghĩa là địa ngục, chẳng khác nào bước chân vào ác mộng cấp cao, nếu không có đủ thực lực thì chẳng khác gì tự nạp mạng cho hệ thống chủ kiếm điểm.
Giống như mấy người này, vừa vào phó bản đã rơi trúng khu trường học bùng phát tang thi, suýt thì bị văng ra khỏi phó bản ngay từ đầu.
Tuy bây giờ chưa đến mức thê thảm như vậy, nhưng cũng bị kẹt luôn dưới tầng hầm bãi xe này.
Nguyễn Thanh không biết đám người kia là người chơi, cậu vẫn ôm chặt cổ Tạ Huyền Lan, mắt không rời chiếc xe kia.
Cửa sổ xe không đóng, khi khoảng cách chỉ còn chút nữa là đến, Nguyễn Thanh dứt khoát giơ súng trong tay lên, ngắm thẳng vào tang thi trong xe.
"Đoàng!!" – một tiếng vang chát chúa, viên đạn bắn trúng ngay thái dương của con tang thi.
Tang thi vốn còn đang giãy giụa lập tức đổ gục xuống vô lăng.
Tiếng súng cũng khiến lũ xác sống trong tầng hầm bãi xe đồng loạt kéo tới.
Nhưng giờ chuyện đó đã không còn quan trọng nữa, vì họ đã chạy đến cạnh xe rồi.
Tạ Huyền Lan sau khi thấy Nguyễn Thanh nổ súng thì liếc cậu một cái đầy kinh ngạc, như thể không ngờ cậu thật sự bắn trúng.
Thật ra điều khiến Tạ Huyền Lan kinh ngạc không phải vì cậu bắn trúng, mà là bắn trúng trong lúc tang thi còn đang giãy giụa.
Lại còn là trong tình huống anh ta đang bế Nguyễn Thanh lao đi với tốc độ cao như thế.
Phải biết rằng ngay cả đám đặc công huấn luyện đặc biệt hàng ngày của anh ta, cũng chẳng có mấy ai làm được chuyện này.
Thiếu niên dường như sinh ra là để cầm súng.
Chỉ tiếc thân thể thiếu niên lại quá yếu, yếu đến mức còn không bằng một người bình thường.
Nếu chỉ là yếu thôi thì còn có thể rèn luyện để mạnh lên, nhưng thể chất của thiếu niên dường như có vấn đề, e là cả việc huấn luyện cũng không khả thi.
Tạ Huyền Lan dẹp đi những suy nghĩ trong lòng, nhanh chóng chạy đến trước đầu xe, vừa đặt Nguyễn Thanh xuống đã lập tức mở cửa, kéo xác con tang thi ra ngoài.
Nguyễn Thanh cũng không chần chừ, sau khi được Tạ Huyền Lan thả xuống thì lập tức mở cửa sau, nhanh chóng ngồi vào trong xe.
Chìa khóa vẫn còn cắm trên xe, Tạ Huyền Lan trực tiếp khởi động, đạp mạnh chân ga, trước khi lũ zombie kịp vây đến thì lái xe thẳng về hướng lối ra.
Dù có tang thi chắn đường, Tạ Huyền Lan cũng không hề giảm tốc, cứ thế đâm thẳng qua.
Tốc độ của tang thi làm sao có thể so với xe được, Tạ Huyền Lan rất nhanh đã lái ra khỏi bãi đỗ xe ngầm, tiến vào con đường bên ngoài.
Mấy người vẫn luôn ẩn nấp trong xe thấy hai người thành công lái xe ra ngoài, lập tức lái xe bám theo.
Lý do bọn họ không lái xe ra trước là vì không tìm được lối ra đúng, nếu lỡ tìm sai mà ra phía Đại học Số 2, thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Bởi vì phía đó quá nhiều xác sống, chỉ cần số lượng khổng lồ vây lại là có thể chặn hết đường đi, dù là xe cũng không thể xông ra được.
Hai người này rõ ràng không phải kẻ ngu ngốc, đã dám mạo hiểm lái xe, vậy nhất định là tìm được lối ra chính xác của bãi xe.
Nguyễn Thanh ngoảnh đầu lại nhìn chiếc xe đang theo sau, mang theo vài phần kinh ngạc.
Đám người này quả thật quá thông minh rồi.
Ngay từ đầu đã biết không thể đi vào tòa nhà phía trước, chọn ẩn mình ở tòa nhà phía sau, lại còn biết trốn trong bãi đỗ xe ngầm.
Thậm chí còn biết nắm bắt cơ hội để theo chân họ.
Điều này hoàn toàn không giống tư duy mà người bình thường nên có.
Nhưng thế giới rộng lớn, chuyện lạ gì cũng có, trong đội họ có một người thông minh hơn người cũng không phải không thể.
Sau khi chiếc xe kia đổi hướng, Nguyễn Thanh cũng thu lại ánh mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài sớm đã là một mảnh hỗn loạn, xe cộ đậu đầy khắp đường, tang thi cũng đang lang thang vô định, dựa vào bản năng mà đuổi theo hơi thở sinh mệnh.
Không xa thi thoảng vang lên một tiếng hét thảm, chỉ nghe thôi cũng khiến lòng người lạnh buốt.
Giờ vẫn đang là ban đêm, đi đâu cũng không thuận tiện, hơn nữa cũng chẳng biết đâu mới thực sự an toàn.
Nhưng rời xa nơi dịch bệnh bùng phát này thì luôn là lựa chọn đúng đắn.
Tạ Huyền Lan lái xe, đi về phía nơi đặt trụ sở chính.
Thế nhưng tình hình còn nghiêm trọng hơn anh ta tưởng tượng rất nhiều, dù đã chạy đi một đoạn không ngắn, vẫn có thể thấy tang thi đang lang thang trên đường lớn.
Nơi này đã không còn là cùng một khu nữa rồi.
E rằng toàn bộ thành phố đều đã thất thủ.
Hơn nữa vì sự bùng phát của dịch tang thi diễn ra quá đột ngột, những xe đang lưu thông trên đường có lẽ do tránh né tang thi mà gây ra vô số vụ tai nạn.
Toàn bộ giao thông đã hoàn toàn tê liệt.
Thậm chí rất nhiều tuyến đường đã bị chặn không thể đi tiếp.
Vậy nên muốn lái xe rời khỏi thành phố này cũng khó như lên trời.
Tạ Huyền Lan thấy sắp hết xăng, liền tìm một nơi không có tang thi để dừng lại.
Đêm tối quá nguy hiểm, tốt nhất là đợi đến ban ngày rồi tính tiếp.
Hiện tại cả hệ thống giao thông và liên lạc đều sụp đổ hoàn toàn, không thể liên hệ với bên ngoài, ngay cả việc cầu cứu cũng không làm được.
Nơi Tạ Huyền Lan dừng lại là một khu dân cư xây dở dang bị bỏ hoang.
Vì bị bỏ hoang nên nơi này gần như không có người lui tới, so với những nơi khác thì an toàn hơn nhiều.
Nhưng môi trường cũng tệ hơn nhiều.
Cả khu nhà dân cư phảng phất một mùi hôi khó ngửi.
Tạ Huyền Lan vừa xuống xe liền lấy đèn pin ra, cẩn trọng soi xung quanh.
Xác định không có nguy hiểm gì mới gõ nhẹ lên cửa kính xe bên Nguyễn Thanh, ra hiệu cho cậu xuống xe.
Nguyễn Thanh không chần chừ, lập tức xuống xe.
Tạ Huyền Lan dùng đèn pin chiếu quanh, vừa lướt qua một thứ gì đó thì Nguyễn Thanh khựng lại.
Cậu theo bản năng kéo tay áo Tạ Huyền Lan, thấp giọng nói: "Anh chiếu lại chỗ kia đi."
Ánh mắt Tạ Huyền Lan lập tức híp lại, chiếu đèn pin theo hướng cậu chỉ.
Thế nhưng không phải như Tạ Huyền Lan nghĩ là có xác sống, nơi ánh sáng chiếu tới chỉ là một bản đồ nhìn từ trên cao của khu dân cư.
Những khu nhà được đem bán kiểu này thường sẽ dán một bản đồ toàn cảnh rất lớn, thường đều là ảnh được chỉnh sửa kỹ càng.
Chỉ là một cách quảng bá mà thôi, còn nhà xây lên có giống vậy hay không thì chưa chắc.
Không, không phải cái đó Nguyễn Thanh hạ thấp giọng, khe khẽ nói: "Nghiêng sang trái một chút."
Tạ Huyền Lan dù không hiểu Nguyễn Thanh muốn gì, nhưng vẫn dịch đèn pin sang trái vài phần.
Bên trái là một tấm bản đồ, là bản đồ vị trí của khu dân cư này trong thành phố, bên cạnh còn kèm thêm bản đồ toàn cảnh của cả thành phố.
Khi ánh sáng chiếu đến, Nguyễn Thanh cuối cùng cũng thấy rõ.
Điều cậu để ý không phải là vị trí của khu dân cư này, mà là từ trong ký ức nguyên chủ, cậu tìm được thông tin về thành phố này.
Thành phố này tên là A thị, nằm ở trung tâm hồ nước, là một hòn đảo giữa lòng hồ.
Chỉ có một cây cầu lớn duy nhất nối ra ngoài.
Nếu cây cầu ấy gặp vấn đề, thì muốn ra khỏi nơi này gần như là chuyện không tưởng.
Nhưng đây vẫn chưa phải điều đáng sợ nhất.
Điều đáng sợ hơn là nếu chỉ có A thị xuất hiện tang thi, vậy bên ngoài sẽ làm gì?
Thời hạn của phó bản này là bảy ngày, thông thường phó bản sinh tồn kiểu giới hạn thời gian như vậy, đến ngày cuối cùng sẽ phát sinh một biến đổi nào đó.
Và loại biến đổi này, thường cực kỳ nguy hiểm.
Nếu không tìm được đường sống, gần như không thể vượt qua được biến đổi đó.
Chẳng hạn như phó bản trước với oan hồn Bút Tiên, cõi chết đang dần dung hợp với ban ngày; hay như phó bản trước nữa, tang lễ của Đại thiếu gia...
Vậy thì đến ngày thứ bảy của phó bản này... sẽ xảy ra chuyện gì?
Trong lòng Nguyễn Thanh bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Vị trí địa lý của thành phố này thực sự quá vi diệu, vi diệu đến mức cậu không thể không nghĩ nhiều.
Khi đứng trước lựa chọn, phần lớn con người đều nghiêng về phương án hy sinh lợi ích của thiểu số để bảo vệ lợi ích của đại đa số.
Loại quyết sách này tàn nhẫn và vô tình, nhưng lại là cách giảm tổn thất hiệu quả nhất.
Bởi vì nếu hi sinh một người có thể cứu được vạn người, thì phần lớn những người được cứu sẽ lựa chọn hi sinh người kia.
Về phần người đó có tình nguyện hay không, đã không còn quan trọng nữa.
Nói cách khác, nếu dịch tang thi vượt ngoài tầm kiểm soát, thì việc đánh sập cả A thị để bảo vệ thế giới bên ngoài cũng không phải không thể xảy ra.
Nếu mọi thứ thật sự đúng như suy đoán của cậu, thì đường sống duy nhất của phó bản này chỉ còn một con đường.
Chạy thoát khỏi A thị.
Thậm chí còn phải tính đến khả năng bên kia cây cầu sẽ g**t ch*t những người cố gắng thoát ra.
Bởi vì bên ngoài không nhất định sẽ chấp nhận để người trong A thị thoát thân.
Không ai biết người chạy ra ngoài có mang theo virus hay không, cũng không ai dám đảm bảo có an toàn hay không.
Vậy thì, g**t ch*t từ trong trứng nước chính là phương án an toàn nhất.
Tạ Huyền Lan nhìn theo nhưng không thấy tang thi, quay sang Nguyễn Thanh bên cạnh, hạ giọng hỏi: "Sao vậy?"
"Không có gì, chắc là tôi nhìn nhầm." Nguyễn Thanh cụp mắt, giấu đi ánh nhìn sâu thẳm.
Hiện tại, cậu chỉ hy vọng những suy đoán của mình đều là sai.
Dù sao thì việc đánh sập cả một thành phố, quả thật ý tưởng điên rồ .
Việc ấy hoàn toàn khác với hi sinh một người.
Hòn đảo nơi A thị tọa lạc không hề nhỏ, diện tích khoảng 89.000 km², dân số thường trú gần 80tr người.
Dù là người có quyền ra quyết định, e cũng không dám tùy tiện hạ lệnh như vậy.
Hơn nữa dân chúng bên ngoài cũng chưa chắc đã đồng ý với quyết định này.
Nguyễn Thanh đè nén những suy nghĩ trong lòng, đi theo Tạ Huyền Lan tiến vào khu dân cư.
Khu dân cư tuy bỏ hoang, nhưng mấy tầng dưới đã xây xong, chỉ là chưa có cửa sổ, cũng chưa được trang trí.
Khi hai người đến nơi mới phát hiện bên trong đã có người.
Tạ Huyền Lan vừa bước tới cửa đã lập tức dừng lại, trong chớp mắt kéo Nguyễn Thanh vẫn chưa kịp phản ứng vào lòng.
Sau đó ôm lấy người, xoay người tránh khỏi vị trí cũ, cảnh giác nhìn về phía những kẻ không xa.
Bởi vì người bên trong đang cầm vũ khí sắc nhọn, rõ ràng là đã có chuẩn bị từ trước.
Có lẽ khi họ vừa dừng xe ở dưới, đã bị phát hiện rồi.
Tạ Huyền Lan giơ đèn pin chiếu về phía phát ra tiếng động, đối diện là một nhóm người.
Kẻ cầm đầu hung hăng nhìn hai người họ: "Chỗ này không hoan nghênh các người, mau rời đi."
"Đúng vậy, không chào đón các người, mời lập tức rời đi." Người bên cạnh cũng cầm vũ khí, lạnh lùng phụ họa, "Nếu không, đừng trách bọn tôi không khách sáo."
Nguyễn Thanh khi ánh đèn chiếu lên lập tức sững lại, nhóm người này không phải công nhân.
Họ không mặc đồng phục lao động, không có bất kỳ đặc điểm nào của công nhân, hơn nữa trông kiểu người nào cũng có.
Thậm chí còn có cả phụ nữ mặc đồ thường.
Và khi họ ra tay, dứt khoát đến mức không hề để lại đường sống.
Tang thi sẽ không biết dùng đèn pin, nhóm người này hẳn là biết họ là con người.
Nhưng cho dù vậy, vẫn lập tức ra tay.
Khiến người ta lạnh cả sống lưng.
Nguyễn Thanh cảm thấy có điều gì đó không đúng, người bình thường dù không chào đón, cũng không đến mức vừa gặp đã muốn giết người.
Là... người chơi?
Chắc chắn là người chơi rồi.
Nguyễn Thanh không ngờ lại gặp người chơi ở nơi này, cậu nhìn về phía Tạ Huyền Lan.
Tạ Huyền Lan lạnh lùng quét mắt qua vài người, kéo Nguyễn Thanh rời đi.
Khu nhà hoang này không chỉ có một toà, chẳng cần lãng phí thời gian với đám người này.
Nguyễn Thanh cũng nghĩ như vậy.
Tạ Huyền Lan và Nguyễn Thanh vòng sang một hướng khác, lúc này mới phát hiện không xa có một khu vực được dựng làm phòng bán hàng, mà ngay cạnh đó là một siêu thị.
Lúc này bên trong vẫn còn sáng đèn.
Bởi vì đèn trên đường lớn cũng vẫn đang bật, nên ánh sáng từ siêu thị cũng không quá chói mắt, không khiến lũ tang thi chú ý tới.
Tạ Huyền Lan liếc mắt nhìn Nguyễn Thanh một cái, cuối cùng cất bước đi về phía siêu thị, Nguyễn Thanh cũng lập tức bước theo sau.
Trong siêu thị đã có người, có thể nghe thấy âm thanh thuộc về con người vang lên từ bên trong, rất ồn ào, nghe không rõ bọn họ đang nói gì.
Nhưng dường như lờ mờ nghe thấy... tiếng khóc lóc gào thét?
Nguyễn Thanh không chắc lắm, đợi cậu nghiêng tai nghe kỹ thì lại chẳng nghe được gì nữa, cứ như thể tiếng động ban nãy chỉ là ảo giác của riêng cậu vậy.
Hôm nay đã nghe quá nhiều tiếng khóc la và tiếng kêu thảm thiết, giờ yên tĩnh lại rồi mà vẫn còn sinh ra ảo giác thì cũng không có gì lạ.
Nguyễn Thanh đè nén nghi ngờ trong lòng xuống, tiếp tục bước theo Tạ Huyền Lan tiến về phía siêu thị.
Siêu thị này không tính là nhỏ, chắc là để giúp việc bán căn hộ thuận lợi hơn nên mới được xây kèm theo.
Nguyễn Thanh đi đến gần mới phát hiện cửa siêu thị cũng là loại cửa kính, có thể nhìn rõ tình hình bên trong.
Bên trong đúng là có không ít người, nhưng ai nấy trông đều không dễ chọc vào.
Nói là từng giết người cậu cũng tin, vì có vài người trong số đó ánh mắt hờ hững, như thể chẳng mấy bận tâm đến mạng người.
Nguyễn Thanh xưa nay nhìn người luôn rất chuẩn, cũng rất biết quan sát biểu cảm nhỏ trên mặt người khác, sau khi thấy rõ những người trong siêu thị, cậu theo bản năng đưa tay kéo lấy Tạ Huyền Lan, muốn nhắc anh ta đừng lại gần.
Tình hình bên trong rõ ràng không ổn.
Tiếng khóc lóc ban nãy có khi cũng chẳng phải ảo giác của cậu.
Cậu đã nói rồi, trong khi có tiệm tạp hóa thì vì sao đám người chơi kia lại chọn mấy tòa nhà bỏ hoang? Đến cả người chơi cũng né tránh, đám người này tuyệt đối có vấn đề.
Nhưng đã muộn rồi, mấy người bên trong dường như sớm đã trông thấy hai người họ.
Có lẽ còn nhìn thấy trước cả khi họ phát hiện ra tình hình bên trong.
Đúng như Nguyễn Thanh nghĩ, người trong siêu thị đã sớm trông thấy hai người, chỉ là lúc thấy họ thì đồng loạt khựng lại, một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Mãi đến khi có người vô tình đụng rơi món đồ trên giá hàng, âm thanh "lạch cạch" vang lên mới khiến cả đám người trong siêu thị như bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
Sau khi định thần lại, đám người bên trong khẽ liếc nhau một cái, không hẹn mà cùng giấu đồ trong tay ra sau lưng.
Trong đó có một người đàn ông đầu trọc xoa xoa cái đầu bóng loáng của mình, điều chỉnh biểu cảm trên gương mặt.
Khi hai người đến gần, gã đầu trọc liền mở cửa ra, nở nụ cười thân thiện với họ: "Hai cậu em, sao muộn thế rồi còn lang thang bên ngoài, mau vào đi, bên ngoài không an toàn đâu."
Người đàn ông đầu trọc không phải kiểu hung dữ, ngũ quan hiền hòa, nhìn vào là biết ngay kiểu người thân thiện.
Nhưng cho dù đầu trọc trông có vẻ hiền lành, Nguyễn Thanh vẫn biết nụ cười của gã rất giả.
Hơn nữa trong tình cảnh này, làm gì có chuyện không hỏi một câu xem có bị tang thi cắn hay cào trúng không, lại lập tức mở cửa cho người lạ vào như thế?
Có lẽ mấy người khác trong siêu thị cũng nhận ra sơ hở của tên đầu trọc, một gã đàn ông mặt có vết sẹo ngay lập tức bước ra, nhìn Nguyễn Thanh và Tạ Huyền Lam với vẻ ngờ vực: "Hai người không bị tang thi cắn hay cào đấy chứ?"
Tạ Huyền Lan đã nhận thấy có gì đó không ổn từ lúc Nguyễn Thanh kéo anh lại, cho dù gã đàn ông kia nói như vậy, anh ta cũng không tin ngay.
Nguyễn Thanh vốn định kéo Tạ Huyền Lan rời đi, nhưng ánh mắt vừa chạm đến một góc trong siêu thị, con ngươi lập tức co rút, trợn to mắt.
Đó là... súng?
Hơn nữa còn là rất nhiều. Gần như ai trong số những kẻ trông hung dữ kia cũng đều có một khẩu, chỉ là đều giấu bên sườn.
Nếu không để ý thì hoàn toàn không nhận ra được.
Dù sao ban đêm cũng có điểm mù thị giác, chỉ cần chắn bớt ánh sáng thì cơ bản là không thấy rõ nữa.
Nhưng thị lực của Nguyễn Thanh từ trước đến giờ đều rất tốt, cậu không chỉ trông thấy bọn họ có súng, thậm chí còn thấy rõ có người đang chĩa súng thẳng về phía họ.
Nguyễn Thanh mím môi, lợi dụng bóng dáng Tạ Huyền Lan che khuất mà lặng lẽ nắm lấy tay anh, khẽ cử động ngón tay vài lần.
— Có súng.
— Rất nhiều.
Cụ thể là bao nhiêu Nguyễn Thanh cũng không dám chắc, nhưng bây giờ hiển nhiên không phải lúc bọn họ muốn đi là đi được.
Biết đâu chỉ cần có một cử chỉ bất thường nào đó, đạn sẽ lập tức bắn về phía họ.
Quả nhiên đám người này không phải dạng tử tế gì.
Tạ Huyền Lan vốn đang tập trung vào những người trước mặt, nhưng khi cậu thiếu niên nắm lấy tay anh thì ánh mắt anh ta liền dời xuống bàn tay mình.
Bàn tay của thiếu niên, đúng như anh ta nghĩ, mềm mại vô cùng.
Mềm đến mức chỉ cần anh ta dùng chút sức thôi cũng sợ sẽ làm cậu đau.
Toàn thân Tạ Huyền Lan lập tức căng cứng, nhưng vẻ mặt lại hoàn toàn không lộ ra, như thể anh ta chỉ đang cảnh giác với đám người kia mà thôi.
Có lẽ thấy gã mặt sẹo nói chuyện hơi quá gay gắt, tên đầu trọc liền dịu giọng: "Hai cậu đừng hiểu lầm, anh ấy không có ý làm khó các cậu đâu. Chắc các cậu cũng biết rồi đấy, bị tang thi cắn hay cào sẽ biến thành tang thi, chúng tôi chỉ muốn đề phòng một chút thôi."
Gã đầu trọc nói xong liền quay sang nhìn gã mặt sẹo: "Tôi thấy trên người hai cậu em này không có vết thương nào cả, nể mặt tôi, để họ vào đi."
Gã mặt sẹo rõ ràng là không tình nguyện, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý: "Được rồi, cho họ vào đi."
Nguyễn Thanh: "......"
⸻
Tác giả có lời muốn nói:
Thanh Thanh: Tôi đang chạy trốn, còn anh đang làm gì?
Ai đó: Hả? Không có đâu, tôi không định làm [làm là V (Động từ trong tiếng anh) đó]