Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 96

topic

Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 96 :NT9 – Học nghề từ bà ngoại.

Sau khi Tang Điền và Hạ Ý Nùng chụp ảnh xong, bà liền kéo Hạ Ý Nùng vào trong nhà, Tấn Duật đi theo sau hai người.

Quản gia mang khăn nóng đến.

Tang Điền và Hạ Ý Nùng vừa nói cười vừa lau tay.

Tấn Duật một mình lặng lẽ lau tay ở phía sau.

Hạ Ý Nùng chợt quay lại nhìn Tấn Duật, anh liếc cô một cái rồi lại cụp mắt xuống.

Dáng vẻ này trông cứ như bị cô bỏ rơi vậy.

Hạ Ý Nùng thầm buồn cười, lại nghĩ chắc chắn là anh đang diễn, dù sao lúc mới ra khỏi nhà cô, anh đã diễn một màn rồi.

Tang Điền cũng quay lại: “Con trai, lát nữa gửi ảnh chụp cho mẹ nhé.”

Tấn Duật như đã dự đoán được từ trước, anh ngẩng đầu lên, vẻ mặt mất mát vì bị bỏ rơi vừa rồi biến mất không dấu vết.

Tấn Duật hiểu mẹ mình, hỏi: “Có cần chỉnh sửa ảnh không ạ?”

Hạ Ý Nùng ngạc nhiên nhìn Tấn Duật.

Anh mà cũng biết chỉnh sửa ảnh cơ à?

Tang Điền cười: “Đương nhiên là phải chỉnh rồi, mẹ muốn xóa hết nếp nhăn trên mặt đi!”

Bà cụ sành điệu thật đấy.

Hóa ra là bà muốn chỉnh sửa ảnh, Hạ Ý Nùng cười nói: “Dì giúp con chỉnh sửa một chút nữa nhé, không thì dì đẹp một mình, mọi người chỉ chú ý đến dì thôi.”

Rõ ràng là lời nịnh nọt dỗ dành người già, nhưng người già nào cũng thích nghe, cười không khép được miệng vỗ tay Hạ Ý Nùng: “Nùng Nùng đẹp nhất, nhìn làn da này xem, căng mọng, vừa trắng vừa mịn, không cần chỉnh sửa cũng đẹp, sao mà dì bì được.”

Hạ Ý Nùng: “Nhưng dì có sự từng trải mà còn lâu con mới sánh kịp, trí tuệ và sự quyến rũ trong ánh mắt dì, ai cũng không bì được.”

Lần này đến lượt Tấn Duật ngạc nhiên nhìn cô.

Miệng lưỡi Hạ Ý Nùng cũng ngọt thế này sao?

Biết ăn nói thế này sao?

Hạ Ý Nùng thấy Tấn Duật nhướng mày qua khóe mắt, cô tiếp tục cười nói chuyện với Tang Điền.

Thực ra mấy năm trước khi dì Thẩm còn sống, cô và dì Thẩm cũng thường xuyên nói chuyện như vậy.

Nếu không thì một con bé ngày nào cũng chạy sang nhà họ Thẩm tìm bác Thẩm, nghe bác Thẩm kể chuyện vụ án, xem sách trên giá của bác Thẩm, phụ nữ bình thường nhìn lâu cũng thấy phiền, may mà dì Thẩm không phải phụ nữ bình thường, tính tình cực kỳ tốt, làm bác sĩ rất vất vả, nhưng cũng rất thích Hạ Ý Nùng.

Hạ Ý Nùng từ nhỏ đã vậy, ai thích cô, thật lòng tốt với cô, cô đều sẽ báo đáp lại.

Có khi dì Thẩm trực ca đêm về rất mệt, Hạ Ý Nùng sẽ nói những lời dễ nghe với dì Thẩm.

Nhưng những lời cô nói đều không phải cố ý, đều là chân thành, nên cũng sẽ không khiến người ta cảm thấy cô đang cố tình lấy lòng ai.

Chỉ là sau này tính tình cô trở nên lãnh đạm, rất ít nói chuyện kiểu này, lại toàn nói những lời này với khách hàng, là cố tình lấy lòng khách hàng rõ ràng, nên cô càng ngày càng ghét nói những lời này, luôn cười cho qua chuyện.

Cũng may bây giờ, cô được Tấn Duật nuôi chiều đến mức ngày càng tìm lại được bản thân hồi nhỏ.

Cho nên cô trò chuyện với dì Tang Điền cũng rất thuận lợi.

Tài xế đã mang quà vào trong, Hạ Ý Nùng lấy bức thư pháp ông ngoại viết cùng bà ngoại lúc sinh thời mà bà ngoại đã chuẩn bị đưa cho Tang Điền trước.

Hạ Ý Nùng nói: “Lần trước bà ngoại về gấp quá, không kịp đón sinh nhật cùng dì, lần này con đến nhà bà ngoại, bà ngoại đặc biệt dặn con mang về tặng dì.”

Trước kia Tang Điền từng học thư pháp với ông ngoại Hạ Ý Nùng, nên mới viết được chữ đẹp như vậy.

Trước kia vợ chồng Tang Điền – Tấn Xuân Sinh và vợ chồng Hạ Quốc Hiên – Bạch Nhược Vân là bạn tốt, Tấn Duật còn được sinh ra ở Hồng Kông.

Bốn người quan hệ tốt, qua lại thân thiết, cùng nhau học tập và trao đổi tài nghệ, ngày xưa không có nhiều chuyện phải kiêng dè như bây giờ, đều là bạn tốt thuần túy.

Tang Điền nhìn thấy món quà này, vừa vui mừng vừa buồn bã, bà sai người cất bức thư pháp cẩn thận, đỏ hoe mắt vỗ tay Hạ Ý Nùng.

Tấn Duật đột nhiên nói với mẹ ruột: “Bà ngoại đang nhắc nhở mẹ đấy, hai người là bạn tốt, mẹ cũng nên đối xử thật tốt với bạn gái con.”

Hạ Ý Nùng: “……”

Cái gì thế, bà ngoại đâu có ý đó!

Tang Điền phì cười: “Đúng đúng đúng! Mẹ sẽ đối tốt với bạn gái con! Nhưng bà ngoại Nùng Nùng là đại văn hào, làm gì có mấy cái suy nghĩ lắt léo trong đầu con, thằng nhóc thối này chỉ giỏi xuyên tạc lung tung.”

Tấn Duật kéo Hạ Ý Nùng vào lòng, anh cúi xuống nhìn cô, trong mắt ánh lên nụ cười.

Hạ Ý Nùng giẫm lên chân Tấn Duật một cái.

Tuy biết anh đang nói đùa để làm dịu bầu không khí bi thương vì ông ngoại cô đã qua đời, nhưng anh dám lôi bà ngoại cô ra nói, đồ xấu xa.

Anh cả Tấn Duật là Tấn Ngôn Xuyên và chị dâu cả Chung Di Điềm xuống lầu đón tiếp Hạ Ý Nùng.

Hạ Ý Nùng tặng quà chúc tết, anh chị cả lại nhiệt tình cảm ơn chúc tết lại.

Chị dâu cả Chung Di Điềm cười nói ngọt ngào: “Cuối cùng Nùng Nùng cũng đến rồi! Sáng nay chị thấy bà cụ lúi húi bên lò nướng là biết ngay lại làm điểm tâm ngọt cho em rồi! Trước kia lần nào bà cụ làm xong cũng bị Tấn Duật lấy đi mất, hôm nay em đến, cuối cùng chị cũng được thơm lây.”

Hạ Ý Nùng trước đây đã tiếp xúc với Chung Di Điềm, biết Chung Di Điềm là người phụ nữ ngọt ngào thích nói đùa khuấy động không khí.

Cô đang định cười đáp lại vài câu thì Tang Điền đi tới vỗ lưng Chung Di Điềm một cái: “Đừng có nói như thể mẹ chẳng làm gì cho con thế, mấy món canh xương hầm nhân sâm kia là ai hầm cho con hả?”

Chung Di Điềm vội ôm cánh tay bà cụ cười, vừa nháy mắt với Hạ Ý Nùng: “Vâng vâng vâng, mẹ nhà con là nhất ạ!”

Tang Điền sợ Hạ Ý Nùng ngại nên mới vội vàng giải vây, sau đó bà cụ cười hiền từ, thì thầm với Hạ Ý Nùng: “Là làm cho con đấy, đợi ăn tối xong mẹ sẽ mang điểm tâm lên.”

Hạ Ý Nùng thích nhất là điểm tâm ngọt do mẹ Tấn Duật làm, hương vị đậm đà, ngọt mà không ngấy, dư vị dài lâu, chỉ nghe dì nói làm điểm tâm thôi mà cô đã ứa nước miếng rồi.

Tấn Duật thấy dáng vẻ thèm thuồng của cô, cười nắm tay cô.

Hạ Ý Nùng ngẩng đầu nhìn anh, ý cười trong mắt càng đậm, cười nói: “Mong chờ quá, cảm ơn dì ạ.”

Tang Điền nghe vậy cũng mày cười mắt híp.

Bà già rồi chẳng có việc gì làm, chỉ thích mày mò đồ ăn, nhưng cả nhà con trai con gái đều kiêng đường, con dâu Chung Di Điềm cũng kiêng đường, may mà có Nùng Nùng, cô bé tri kỷ thích ăn đồ ngọt này!

Hạ Ý Nùng trước kia ăn đồ ngọt là vì áp lực lớn, muốn giải tỏa nên ăn vào là không dừng được, dẫn đến ăn uống quá độ.

Bây giờ thích ăn đồ ngọt là sở thích thuần túy, có thể dừng lại bất cứ lúc nào, có thể thưởng thức kỹ càng hơn.

Lúc này Tấn Cẩn Tuân lững thững đi xuống lầu, thấy Hạ Ý Nùng đã đến rồi, anh ta dời mắt đi chỗ khác, âm thầm thở dài.

Chung Di Điềm nhìn thấy con trai, lập tức vẫy tay gọi: “Tiểu Tuân lại đây, đến chào thím Hai con đi!”

Hạ Ý Nùng: “……”

Tấn Cẩn Tuân: “……”

Chung Di Điềm đương nhiên biết con trai từng yêu đương với chị gái Hạ Ý Nùng, những năm Hạ Khanh bỏ đi, con trai bà si tình đến mức ăn chay niệm phật, gầy rộc cả người, bà nhìn mà xót nhưng mắng không nỡ, giờ chỉ muốn trêu chọc con trai chút thôi.

Tấn Duật đã đi tới, khoác vai Hạ Ý Nùng, giải vây: “Sau này Cẩn Tuân gọi tên tiếng Anh của cô ấy đi, Sylvia.”

Nếu không thì dù gọi là thím Hai, gọi là em, hay gọi là Hạ Ý Nùng, Ý Nùng, cả hai đều thấy ngại.

Tấn Cẩn Tuân thở phào nhẹ nhõm, ý của chú Hai là đừng câu nệ vai vế, cứ coi như bạn bè mà đối xử.

Mới đầu gọi tên tiếng Anh có thể không quen, nhưng nhìn thái độ của chú Hai, sau này còn phải chung sống mấy chục năm nữa, quen rồi sẽ ổn thôi.

Hạ Ý Nùng chợt nhớ tới ngày Hạ Khanh mới về nước, Tấn Duật bảo Hạ Khanh gọi tên tiếng Anh của anh, hóa ra lúc đó Tấn Duật đã suy tính đến vấn đề xưng hô của bốn người bọn họ rồi sao?

Trước đây mỗi lần nói chuyện với chị gái, cô đều gọi Tấn Cẩn Tuân là “Tấn tổng”, quả thực rất ngại.

Hạ Ý Nùng nghe chị gái nhắc tên tiếng Anh của Tấn Cẩn Tuân là Simon, cô liền hào phóng nói với Tấn Cẩn Tuân: “Simon, chúc mừng năm mới.”

Tấn Cẩn Tuân ngạc nhiên nhướng mày: “Hạ Khanh nói với em à?”

Hạ Ý Nùng gật đầu: “Ừ.”

Bỗng nhiên một bóng người bay từ trên lầu xuống, mặc sườn xám kiểu Mỹ như một con bướm hoa, bay thẳng đến trước mặt Hạ Ý Nùng, ôm chầm lấy cô: “Chúc mừng năm mới, Nùng!”

Là Diana, cú bổ nhào khiến Hạ Ý Nùng lùi lại một bước, Tấn Duật đỡ eo cô từ phía sau cô mới đứng vững.

Diana mở miệng định nói tiếng Anh “I miss…”, liếc thấy mặt cậu mình, cô bé đổi sang tiếng Trung: “Em nhớ chị lắm!”

Hạ Ý Nùng cười nói cũng nhớ cô bé lắm, đưa quà năm mới cho Diana.

Không tiện đưa lì xì cho Diana trước mặt các trưởng bối, để lát nữa lén đưa sau, nếu không cô chưa cưới Tấn Duật mà đã lì xì cho con cháu trong nhà thì có ý gì, nôn nóng muốn gả cho anh sao.

“Đúng rồi, chị đợi chút,” Diana bỗng nhiên thần bí chạy đi, rồi lại chạy về rất nhanh, đưa cho Hạ Ý Nùng nói, “Cái này, vui lắm!”

Hạ Ý Nùng cầm lấy xem, bên trên có cái micro tròn, bên dưới là thiết bị có mấy nút bấm và màn hình hiển thị, có ghi tiếng Anh Sound Level Meter, là máy đo độ ồn decibel.

Diana thì thầm vào tai Hạ Ý Nùng bằng tiếng Anh giải thích rằng cô ấy xem một chương trình tạp kỹ trong nước thấy chơi trò chơi dùng cái này, siêu vui, lát nữa muốn chơi cùng cô, nói là sau khi thiết lập chỉ số, nó sẽ kêu tít tít liên tục nhắc nhở vượt quá mức decibel cho phép.

Hạ Ý Nùng cười gật đầu, ngẩng đầu nhìn Tấn Duật, cô muốn rủ Tấn Duật chơi cùng, lại thấy ánh mắt trầm ngâm của Tấn Duật dán chặt vào máy đo decibel, dường như đang suy tư điều gì đó sâu xa, cô bèn thôi không nói nữa, không làm phiền anh.

Ba Tấn Duật cũng từ thang máy đi ra, người đàn ông hơn 70 tuổi tuy tóc đã bạc trắng nhưng tinh thần quắc thước, mặc bộ đường trang màu trắng, nhìn trẻ hơn tuổi thật đến mười tuổi.

Thực ra mấy người họ đều xuống lầu trước sau không lâu, chỉ chênh lệch một hai phút thôi.

Thấy ba Tấn Duật đi tới, Hạ Ý Nùng chào hỏi: “Con chào chú, chúc chú năm mới vui vẻ ạ.”

Tấn Xuân Sinh cười: “Nùng Nùng năm mới vui vẻ, cứ coi như nhà mình nhé, đừng khách sáo, đừng câu nệ.”

Tấn Xuân Sinh cười tươi roi rói vỗ vai con trai út, nhưng thực ra ông chột dạ lắm, không dám nhìn Hạ Ý Nùng nhiều, càng chột dạ liếc trộm con trai út một cái.

Lúc mới nghe tin con trai yêu đương với “Tần Ý Nùng”, ông biết “Tần Ý Nùng” và luật sư nhỏ nhà họ Thẩm là thanh mai trúc mã, liền không ít lần nói với con trai là con bé thích luật sư nhỏ nhà họ Thẩm, bảo con trai cướp người yêu của người ta là phá hoại nhân duyên, bảo con bé chắc chắn không thích nó đâu, bảo nó buông tha cho con bé đi.

Kết quả thì sao, hai đứa ở bên nhau gần một năm, vẫn êm đẹp, rõ ràng suy đoán lúc đó của ông là sai bét.

Quả nhiên, con trai liếc nhìn ông một cái, ánh mắt nhàn nhạt, ẩn chứa sự lạnh lùng kiểu “tính sổ sau”.

Tấn Xuân Sinh cười lấy lòng con trai một cái, rồi vội vàng đi đến bên cạnh bà vợ già, ân cần hỏi han bà có lạnh không khi đi đắp người tuyết.

Bà cụ lúc đó hay làm điểm tâm cho Nùng Nùng, nhưng mãi chẳng thấy Tấn Duật dẫn Nùng Nùng về, bà cũng tin lời ông già, giờ đây hất tay ông già ra, hừ một tiếng.

Thảo nào hồi trẻ bà tặng ông cái gì, ông quay đi tặng ngay cho anh chị em của ông, bản thân không hiểu gì còn hay chỉ đạo linh tinh!

Cả đại gia đình náo nhiệt hàn huyên, chúc tết, tặng quà, nói chuyện gần đây, thời gian trôi qua rất nhanh.

Sắp đến giờ ăn cơm, Tấn Duật bảo Diana tiếp chuyện Hạ Ý Nùng, còn anh đứng dậy đi vào bếp.

Hạ Ý Nùng nhân cơ hội lén đưa lì xì cho Diana, bảo Diana mau cất đi.

Mắt Diana sáng lên, nhét ngay phong bao lì xì xuống dưới mông ngồi lên: “Cảm ơn mợ!”

Hạ Ý Nùng: “??”

Hạ Ý Nùng lập tức ghé sát vào hỏi: “Ai dạy em thế?”

Diana: “Không cho nói.”

Hạ Ý Nùng: “… Không cho, chứ không phải ‘không giạng’. Không cho nói.”

Diana nỗ lực học theo: “Cho, không phải giạng, không cho nói.”

Hạ Ý Nùng bật cười.

Hạ Ý Nùng hỏi: “Là cậu em dạy à? Hay là bà ngoại?”

Diana: “Hì hì.”

Hạ Ý Nùng nghĩ nghĩ, nghiêm mặt nói: “Chị định qua năm sẽ đưa em đi xem di sản văn hóa phi vật thể, hoa sắt nung, em xem bao giờ chưa?”

Vẻ mặt Diana có chút dao động, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không dám nói, lắc đầu nguầy nguậy.

Thế là Hạ Ý Nùng biết rồi.

Là Tấn Duật dạy.

Diana chỉ sợ mỗi Tấn Duật thôi.

Hạ Ý Nùng giả vờ bỏ cuộc: “Thôi được rồi, vậy chị không hỏi nữa.”

Diana thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, biết mình giấu rất kỹ, không làm lộ tẩy cậu, hai tay khoanh trước ngực đè lên phong bao lì xì, đứng dậy đi tìm chỗ giấu.

Cô ấy mặc sườn xám, trên sườn xám không có túi.

Giấu xong quay lại, Diana hỏi Hạ Ý Nùng hoa văn trên sườn xám của cô ấy có đẹp không.

Hạ Ý Nùng: “Đẹp lắm.”

Cô lại học theo dáng vẻ của Tấn Duật, thăm dò giơ tay xoa đầu Diana.

Ai ngờ cô vừa đặt tay lên đầu Diana, Diana liền dụi đầu vào lòng bàn tay cô.

Hạ Ý Nùng cười: “Ngoan quá.”

Diana nhận được lì xì vui không để đâu cho hết, lại lôi máy đo decibel ra, cùng Hạ Ý Nùng đo độ ồn.

Hạ Ý Nùng nói một câu “Xin chào” với âm lượng bình thường, khoảng 50 decibel.

Hơi cao giọng gọi tên “Diana”, khoảng 70 decibel.

Hai người nói chuyện nhỏ nhẹ với máy đo, cố gắng kiểm soát độ ồn dưới 50.

Rồi lại không nhịn được đột nhiên bật cười, độ ồn tăng vọt, máy kêu tít tít liên hồi.

Kêu đến mức hai người đều giật mình thon thót, vội hạ thấp giọng, nói chuyện thì thào như tiếng gió, chơi rất nhập tâm.

Hạ Ý Nùng chơi với Diana một lúc, cô vô thức nhớ đến Tấn Duật, anh vào bếp mãi mà chưa thấy ra.

Vừa nãy cô tưởng Tấn Duật vào bếp lấy hoa quả cho cô, nhưng trên bàn trà đã có rất nhiều hoa quả rồi.

Hạ Ý Nùng vô thức nhìn về phía nhà bếp vài lần.

Chung Di Điềm thấy Hạ Ý Nùng nhớ bạn trai, bèn kéo cô đi vào bếp, vừa đi vừa nói: “Cậu ấy ở trong bếp từ trước khi đi đón em rồi, không biết làm cái gì, em vào xem thử đi.”

Hạ Ý Nùng hỏi: “Đang làm sa tế ạ?”

Chung Di Điềm ngạc nhiên: “Làm á? Hũ sa tế Tấn Duật mang về hôm trước là cậu ấy tự làm à?”

Hạ Ý Nùng: “… Vâng, đúng ạ.”

Chung Di Điềm cười phá lên: “Thảo nào! Nghe bà cụ bảo cậu ấy vừa về đến nhà đã chui vào bếp nhặt hạt tiêu, bọn chị còn bảo nhau, rõ ràng biết em không thích ăn hạt tiêu mà sao lại mua loại sa tế có hạt tiêu về, hóa ra là cậu ấy làm cho em.”

Hạ Ý Nùng ngại để chị dâu cả biết mình “nhiều chuyện”, nên cô chỉ cười trừ.

Chung Di Điềm lại thì thầm vào tai cô: “Chị bảo em này, phụ nữ sống sướng đều là người biết sai bảo đàn ông, phải kiêu kỳ một chút đàn ông mới biết chiều chuộng em! Đừng sợ chị thấy em nhiều chuyện, sau này ở chung lâu rồi em sẽ biết chị kiêu kỳ thế nào trước mặt anh cả em, hai anh em nhà họ chắc chắn đều thích kiểu này. Đặc biệt là mỗi lần gọi chồng ơi một tiếng, ui chao…”

Hạ Ý Nùng: “……”

Chị dâu hơn cô hai giáp, nhiệt tình chia sẻ kinh nghiệm thế này khiến mặt cô nóng bừng.

Tấn Duật cũng thích kiểu kiêu kỳ nũng nịu sao?

Cô lại không nhịn được suy nghĩ.

Hạ Ý Nùng: “… Cảm ơn chị dâu.”

Chung Di Điềm vừa cười vừa sờ mặt cô: “Nhìn cái mặt đỏ lựng này xem.”

Hạ Ý Nùng lại nghĩ, không biết chị gái và chị dâu, cặp chị em dâu này ở chung sẽ thế nào nhỉ…

Đang nghĩ ngợi thì Hạ Ý Nùng nhìn thấy Tấn Duật đang chiên bột trong bếp, từng cục bột nhỏ đã nở to bằng cái bánh su kem.

“Bánh đường sa ông?” Hạ Ý Nùng vui mừng bước tới: “Anh học từ bà ngoại ạ? Em có thấy anh học với bà bao giờ đâu.”

Tấn Duật quay lại nhìn cô, rồi liếc nhìn cửa bếp.

Chung Di Điềm sinh Tấn Cẩn Tuân và Tang Điền sinh Tấn Duật suýt soát nhau, nên Chung Di Điềm cũng là nhìn Tấn Duật lớn lên, biết ánh mắt đó của anh là ý bảo tránh đi, Chung Di Điềm vội vàng lánh mặt.

Nói về ai cưng chiều Tấn Duật nhất nhà, thực ra là anh cả của Tấn Duật! Cuồng em trai kinh khủng! Bà làm chị dâu cũng phải nhường nhịn Tấn Duật, mau chóng chuồn lẹ.

Cửa không còn ai, Tấn Duật nghiêng người hôn lên trán Hạ Ý Nùng: “Học hôm em đi dạo phố với dì nhỏ đấy.”

Hạ Ý Nùng mở to mắt: “Hôm em đi dạo phố với dì nhỏ về, bánh đường sa ông em ăn là do anh làm à?”

Tấn Duật: “Ừ.”

Hạ Ý Nùng không nhịn được khen: “Hôm đó ngon lắm luôn!”

Tấn Duật cười cười.

Hạ Ý Nùng sợ dầu bắn, đứng xa chảo dầu, nhoài người xem những cục bột đang nở dần trong chảo, rồi lại cười nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Tấn Duật, cô cũng kiễng chân hôn lên má anh một cái.

Sau đó Hạ Ý Nùng đứng sau lưng Tấn Duật, tránh dầu nói: “Nghe bà ngoại bảo món này canh lửa phức tạp lắm.”

Nhiệt độ cao thì bên ngoài cháy bên trong chưa chín.

Nhiệt độ thấp thì bánh không nở được.

Rất khó làm.

Tấn Duật quay lại nhìn cô nói: “Vẫn đơn giản hơn là mỗi lần em muốn ăn lại phải đi tìm bà ngoại xin.”

Đây là lý do anh xin bà ngoại chỉ giáo.

Hôm sinh nhật Hạ Ý Nùng, anh để ý thấy cô rất thích ăn bánh đường sa ông bà ngoại làm.

Trong khoảng thời gian ở nhà bà ngoại cùng cô, ngoài việc viết thư tình cho cô vào buổi chiều, anh còn tranh thủ học làm món này.

Hạ Ý Nùng ngửi thấy mùi thơm, trong lòng ấm áp.

Một người chưa từng xuống bếp như anh, vì cô mà học làm sa tế với ông Thẩm, lại vì cô mà lén lút học làm bánh đường sa ông với bà ngoại.

Thấy Hạ Ý Nùng sắp cảm động, Tấn Duật cười khẽ: “Em dùng chỗ khác để cảm động đi.”

Sự cảm động của Hạ Ý Nùng vừa mới nhen nhóm đã bị anh trêu chọc cho tan biến, cô đỏ mặt lườm anh.

Người đàn ông này nhìn qua thì nghiêm túc cực kỳ, nhưng ở chung rồi mới biết, chỗ nào cũng không đứng đắn.