[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 132

topic

[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 132 :

Vì cửa bị ảo ảnh chặn lối, Ôn Thành Ngọc và Hướng Chiêu cũng không thể ra ngoài, đành tự cho mình một kỳ nghỉ ngắn, dự định ở nhà nghỉ ngơi thật tốt vài ngày. Trải qua liên tiếp mấy phụ bản không ngừng nghỉ, không chỉ thể xác mệt mỏi mà tinh thần cũng là một gánh nặng.

Tuy nghĩ là vậy, nhưng cả hai đều không phải hạng người có thể ngồi yên mà nghỉ ngơi. Sau khi dọn dẹp nhà cửa xong, Ôn Thành Ngọc và Hướng Chiêu vẫn cứ rảnh rỗi là lại tụ tập thảo luận về phụ bản.

Độ thu thập của [Cuộn Giấy Thế Giới] trong tay Ôn Thành Ngọc sau khi đạt trên 75%, [Chìa Khóa Thế Giới] trong cửa hàng hệ thống đã có thể đổi được. Khi đó, [Cuộn Giấy Thế Giới] trong tay Hướng Chiêu phải thu thập đến 85% mới đổi được chìa khóa, Ôn Thành Ngọc kinh ngạc vì chuyện này hóa ra không có một tiêu chuẩn thống nhất nào cả.

Ôn Thành Ngọc khẽ v**t v* bìa cuốn sách, những trang sách dưới tay anh hóa thành từng điểm tinh quang, tan ra rồi lại tụ lại. Trong tay Ôn Thành Ngọc xuất hiện một chiếc chìa khóa với kiểu dáng mộc mạc, cầm trong tay thấy nặng trịch.

[Chìa Khóa Thế Giới: Thế giới ảo đã làm bạn chán ngán rồi sao? Bạn có mệt mỏi với chiếc lồng giam luân hồi vô tận này không? Còn nhớ cảm giác gió thổi qua gò má, ngón tay chạm vào nước mưa không?]

Lời mô tả của [Chìa Khóa Thế Giới] khiến lòng Ôn Thành Ngọc có chút không thoải mái. Lúc mới xem khi ký ức chưa khôi phục thì không thấy gì, nhưng giờ anh nào biết thế nào là thế giới thực.

Hướng Chiêu nhìn chiếc chìa khóa trên tay Ôn Thành Ngọc, đột nhiên lên tiếng:

“Vòng trò chơi trước, sau khi em bị đẩy ra khỏi [Khe Hở Thời Gian], trò chơi không kết thúc ngay lập tức, nhưng [Chìa Khóa Thế Giới] trong kho hệ thống lại tự dưng biến mất. Lúc đó em đã nghi ngờ liệu nó có bị phụ bản giữ lại hay không.”

“Có lẽ không phải bị giữ lại, mà bản thân chiếc chìa khóa chính là sản phẩm của phụ bản này. Những thứ có thể mang ra khỏi phụ bản rất hạn chế, giống như những món đồ bình thường này, dù có bỏ vào kho hệ thống thì sau khi rời phụ bản cũng sẽ biến mất. Tuy nhiên vì giá trị thấp nên cũng không ai muốn mang ra ngoài.”

Ôn Thành Ngọc vừa nghịch món đồ chơi nhỏ trên tay vừa nói. Loại vật trang trí ngốc nghếch này có ở khắp nơi, nếu không có chỉ dẫn rõ ràng là đạo cụ, đa số mọi người nhìn cũng chẳng thèm nhìn một cái.

“Anh đừng nói là thứ chúng ta vất vả mạo hiểm tính mạng thu thập [Cuộn Giấy Thế Giới] để đổi lại chỉ là một món đồ rẻ tiền đầy đường đấy nhé.”

Hướng Chiêu có chút khó chấp nhận. Để thu thập đủ cuộn giấy, họ đã chịu không ít khổ cực, nhưng lời của Ôn Thành Ngọc cũng gợi mở cho anh, khiến anh và Ôn Thành Ngọc tâm đầu ý hợp:

“Mà đừng nói, nếu đúng là vậy thì có thể giải thích tại sao độ thu thập của em và anh khác nhau mà vẫn đổi được chìa khóa rồi. Nhưng tại sao lại phải làm vậy...”

“Có lẽ là để tăng độ khó cho trò chơi. Nếu một người có được cuộn giấy mà lại không phát hiện ra sự tồn tại của [Khe Hở Thời Gian], thì hắn nhất định sẽ tưởng rằng phải thu thập 100% mới đổi được chìa khóa. Quá trình cưỡng ép thu thập đó sẽ khiến hắn thường xuyên phải mạo hiểm, từ đó làm giảm tỷ lệ sống sót. Đáng tiếc là trước khi phát hiện ra [Khe Hở Thời Gian], hắn cũng chẳng thể đạt được 100% độ thu thập đâu, đừng quên trong này còn có một loại quái vật bản địa là Ảo Ảnh.”

"Thâm hiểm thật, vừa phải phù hợp với quy tắc thiết kế trò chơi, vừa phải đảm bảo người chơi không thể rời đi. 'Nó' thực sự là dùng đủ mọi thủ đoạn." Hướng Chiêu nhớ lại con mắt độc nhất nhìn thấy lúc bị đẩy ra khỏi phụ bản, không nhịn được mà rùng mình.

Ôn Thành Ngọc xoay chiếc chìa khóa trong tay, vặn vặn vào không trung:

“Chiếc chìa khóa này có lẽ cũng không đến mức rẻ tiền đầy đường đâu. Chiếc chìa khóa dự phòng tôi tìm thấy trong nhà không hề hiện ra lời mô tả này. Trong trường hợp không thể đổi bằng cuộn giấy, tìm chiếc chìa khóa này cũng tốn không ít công sức. Nhưng điều này đối với những người chơi khác lại công bằng hơn, cuộn giấy giúp chúng ta nhanh hơn họ một bước, nhưng cũng không chặn đứng đường sống của những người chơi không có nó.”

“Anh nói đúng, [Khe Hở Thời Gian] dù nằm ở kẽ hở giữa hiện thực và trò chơi, nhưng logic thiết kế phụ bản vẫn không thoát khỏi quy tắc trò chơi, nhất định phải cân nhắc đến tình hình của đại đa số người chơi. Nếu mấu chốt vượt ải đã chọn chìa khóa làm vật dẫn, thì chiếc chìa khóa này có lẽ tương ứng với một cánh cửa nào đó trong phụ bản. Tìm thấy cánh cửa đó, chúng ta có thể về nhà.”

Ôn Thành Ngọc nhìn chiếc chìa khóa, nó quá đỗi bình thường. Trên thế giới có bao nhiêu chiếc chìa khóa giống nó, họ lấy đâu ra thời gian để đi thử từng cánh cửa một chứ? Lúc này Ôn Thành Ngọc đột nhiên hiểu được tâm lý của những người chơi bị kẹt lại phụ bản. Đã cầm trong tay chiếc chìa khóa về nhà, sao có thể cam tâm từ bỏ như vậy? Dù phải thử từng cái cũng phải tìm ra cánh cửa về nhà.

Hướng Chiêu nhận ra sự lo âu của Ôn Thành Ngọc, vỗ vỗ tay anh an ủi:

“Đừng lo, nếu bắt chúng ta đi thử từng cái thì quá phản nhân tính rồi, chắc chắn trong đó có quy luật mà chúng ta chưa phát hiện ra.”

Ôn Thành Ngọc tì đầu thật mạnh lên vai Hướng Chiêu, khẽ đáp một tiếng:

“Có lẽ chúng ta thực sự phải tiêu tốn một thời gian ở đây rồi.”

Hướng Chiêu hiếm khi thấy dáng vẻ làm nũng của Ôn Thành Ngọc, tay không ngừng vỗ lưng anh, liên tục an ủi mà chẳng nhận ra mình đã bị Ôn Thành Ngọc ôm trọn vào lòng từ lúc nào.

Ôn Thành Ngọc âm thầm cười xấu xa, môi dán vào cổ Hướng Chiêu, có thể cảm nhận rõ ràng dòng máu đang cuộn trào dưới lớp da mỏng manh. Anh đột nhiên thấy khát, vậy mà Hướng Chiêu ngây thơ vẫn đang nói những lời ngọt ngào khiến lòng anh ấm áp, yết hầu cứ động đậy ngay dưới mí mắt, như thể đang cố tình khiêu khích anh vậy.

Đúng, là đang khiêu khích mình, Ôn Thành Ngọc mặt dày nghĩ bụng. Nếu không phải khiêu khích, tại sao lại để mình ở gần anh như thế này? Con sâu thèm thuồng ẩn giấu trong lòng lại bắt đầu rục rịch.

Ôn Thành Ngọc thuận theo tiếng lòng mà hôn lên, chụt một cái, để lại một "vết dâu tây" trên cổ Hướng Chiêu.

Hướng Chiêu không kịp đề phòng phát ra một tiếng rên hừ nhẹ, rồi lập tức phản ứng lại, theo bản năng bịt chặt miệng. Sao anh có thể phát ra âm thanh không đứng đắn như vậy được? Hướng Chiêu lúc này mới bàng hoàng nhận ra, mình đã nằm nghiêng trên sofa từ lúc nào, vạt áo cũng bị vén lên quá nửa.

Hướng Chiêu đỏ bừng mặt, khi đối diện với ánh mắt vô tội của Ôn Thành Ngọc, mọi cơn giận lập tức tan biến:

“Anh làm gì thế...”

Hướng Chiêu nghiêng đầu, cảm thấy d** tai mình bị ngậm lấy, một luồng điện chạy dọc từ xương cụt đi lên.

"Ừm." Ôn Thành Ngọc đáp lại bằng một tiếng gằn trầm đục.

"Em không có ý đó." Dù miệng nói vậy, nhưng cơ thể lại đặc biệt phục tùng.

“Hướng Chiêu, tôi hỏi em...”

Bàn tay Ôn Thành Ngọc có vẻ như đang lưu luyến không rời, giọng nói trầm thấp mang theo vài phần cố ý quyến rũ. Hướng Chiêu nghe mà mơ màng, cảm giác nếu anh nói thêm lúc nữa, mình có khi khai cả mật khẩu ngân hàng ra mất.

“Lần trước có làm em đau không? Em... còn sẵn lòng không?”

Ôn Thành Ngọc men theo chiếc cổ thon dài của Hướng Chiêu mà hôn xuống từng chút một.

“... Lần trước?”

Hướng Chiêu ngửa đầu, ôm lấy Ôn Thành Ngọc đang làm loạn. Nghĩ đến chuyện lần trước, anh không tránh khỏi có chút hãi hùng. Tuy lúc đó do ảnh hưởng của quái vật nên cảm xúc bốc đồng, tư duy không tự chủ, nhưng nỗi đau thể xác thì không vì thế mà giảm bớt phân nào.

Trong lòng Hướng Chiêu vẫn còn sợ chuyện đó, nhưng miệng vẫn cứng:

“Không đau mà.”

“Em khá... khá thích.”

Hướng Chiêu cảm thấy động tác của Ôn Thành Ngọc khựng lại. Chưa kịp phản ứng thì Ôn Thành Ngọc đã buông anh ra, dù quần anh đã bị cởi mất một nửa.

Ôn Thành Ngọc sa sầm mặt, giọng điệu âm u:

“Vậy em thấy kỹ thuật của tôi thế nào?”

“Hả?”

Trực diện thế sao? Hướng Chiêu cẩn thận quan sát sắc mặt Ôn Thành Ngọc, không biết mình đã chọc giận anh ở chỗ nào. Khi không khí lạnh lướt qua da thịt, anh không nhịn được mà rùng mình một cái, sắc mặt Ôn Thành Ngọc lại càng khó coi hơn.

Hướng Chiêu cầm chiếc gối tựa bên cạnh che lại, mỉm cười ngại ngùng với Ôn Thành Ngọc.

“Khá tốt mà.”

“Khá, tốt, sao?”

Răng hàm của Ôn Thành Ngọc nghiến chặt đến phát mỏi, đầu lưỡi đẩy vào má, đường quai hàm căng ra một vòng cung sắc lạnh:

“Em cứ phải cam chịu trước mặt tôi như thế à?”

“Em làm sao? Suỵt...”

Hướng Chiêu lập tức khép chân lại, không thể tin nổi nhìn Ôn Thành Ngọc, tay dùng chiếc gối ép chặt xuống, cố gắng ngăn cản sự dò xét của anh.

“Vì chiều lòng tôi mà đến đau cũng không dám nói?”

“Hửm? Em sợ tôi lắm sao?”

Giọng Ôn Thành Ngọc mang theo vài phần nghiến răng nghiến lợi. Hướng Chiêu vốn không sợ, nhưng giờ thì thực sự có chút sợ rồi.

“Không, thật sự không mà, tay của anh...”

Hướng Chiêu cảm thấy da đầu mình sắp nổ tung đến nơi. Ý thức của anh lúc này tỉnh táo vô cùng, có thể tiếp nhận rõ ràng từng cảm giác trên cơ thể. Lúc này anh vô cùng nhớ cái [Huy Chương Đứa Trẻ Ngoan], thà cứ mơ màng như thế còn hơn.

“Em đừng hòng lừa tôi, ý thức thể của em trong thế giới ảo đã khai hết sạch rồi.”

Hướng Chiêu nhìn nụ cười âm hiểm của Ôn Thành Ngọc, trong lòng lập tức có dự cảm chẳng lành:

“Em... em đã nói gì cơ?”

“Không quan trọng. Hôm nay tôi nhất định phải trị cái bệnh cam chịu, chuyện gì cũng nén trong lòng của em mới được.”

Không, chuyện này quan trọng lắm chứ! Anh rốt cuộc đã nói gì mà để Ôn Thành Ngọc giận đến mức này? Trong lòng Hướng Chiêu thầm dâng lên một dự cảm không ổn.

Từ một giờ chiều cho đến năm giờ rưỡi, cả người Hướng Chiêu đều bị Ôn Thành Ngọc vây khốn. Mồ hôi mỏng trên người vã ra rồi lại khô, những sợi tóc bết vào trán.

Hướng Chiêu mệt đến mức mắt sắp mở không ra, nhếch nhác vô cùng. Vậy mà Ôn Thành Ngọc vẫn giữ nguyên cái bộ dạng "y quan cầm thú" kia, đến một chiếc cúc áo cũng không thèm cởi.

Anh th* d*c, vừa bò đến mép giường thì đã bị tóm chặt lấy cổ chân. Giọng nói của Ôn Thành Ngọc truyền đến từ phía sau:

“Hướng Chiêu, em vẫn chưa nói cho tôi biết, bây giờ em thực sự có đau hay không đấy?”

"Không... không đau, em thực sự không đau!" Hướng Chiêu gần như sắp khóc, thắt lưng anh giờ mỏi nhừ không chịu nổi.

“Ồ~”

Ôn Thành Ngọc kéo dài tông giọng, lòng bàn tay phủ lên bắp chân anh, xoa dịu sự khó chịu do chuột rút gây ra. Cơ bắp căng cứng rồi lại giãn ra, trở lại vẻ mềm nhũn.

“Nếu đã không đau, vậy là cảm giác gì?”

Hướng Chiêu run rẩy, khó mở lời. Trời đầu đông tối khá sớm, lúc này trong phòng ngủ không bật đèn, ánh sáng lờ mờ che đi biểu cảm xấu hổ của anh.

“Vậy ra vẫn là đau, phải không?”

Ôn Thành Ngọc kéo cổ chân Hướng Chiêu, kéo anh từng chút, từng chút một trở lại vòng tay mình. Hướng Chiêu theo bản năng muốn chạy, nhưng cả người mềm nhũn chẳng còn chút sức lực nào.

Trong căn phòng u tối, chỉ có đôi mắt của Ôn Thành Ngọc sáng lên đáng sợ, để lộ hung quang của một kẻ săn mồi.