Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 80

topic

Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 80 :Chính văn

Yến Ngọc Sơn nhờ người bạn trong nhóm vú em giới thiệu một ứng dụng học nuôi con, từ đó hình thành một thói quen rất tốt, dùng nhật ký để ghi lại quá trình trưởng thành của bé, kèm theo hình ảnh minh họa.

Yến Thanh Từ lớn rất nhanh. Khi được ba tháng, bé đã trở nên nhạy cảm hơn với màu sắc, đặc biệt thích những món đồ có nhiều màu rực rỡ, trong đó màu vàng là màu bé yêu nhất. Vì thế, Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn bắt đầu rèn luyện cho con khả năng cầm nắm, dùng những món đồ chơi có màu sắc mà bé thích để thu hút sự chú ý, giúp bé học cách nắm chặt đồ vật trong tay.

Ví như hiện tại, Yến Khoai Tây đang bị chiếc khóa trường mệnh bà nội tặng hấp dẫn. Bé ra sức duỗi đôi tay mũm mĩm ngắn ngủn, dùng những ngón tay phì nộn của mình cố bắt lấy món đồ.

Hứa Tích Sương lúc này đã hoàn toàn cảm nhận được niềm vui khi chơi với trẻ nhỏ. Cậu cố tình nâng chiếc khóa trường mệnh lên cao, rồi lại đưa ra sau lưng Yến Thanh Từ, cứ thế trêu chọc khiến bé không thể dễ dàng chạm tới.

Bị chọc tức, Yến Thanh Từ vặn vẹo cái thân hình nhỏ bé mũm mĩm, rồi trong ánh mắt kinh ngạc của Hứa Tích Sương, bé bỗng lật người một cái, thành công bắt được khóa trường mệnh, nở nụ cười không răng vô cùng đáng yêu.

Hứa Tích Sương sững sờ hai giây, sau đó bật dậy, hét to lên tầng: "Yến Ngọc Sơn. Mau xuống đây. Con trai anh vừa mới biết lật người rồi."

Để tiện chăm con, cánh cửa cách âm trước kia đã được tháo bỏ, thay bằng loại cửa gỗ mỏng không cách âm. Nghe thấy tiếng Hứa Tích Sương, Yến Ngọc Sơn lập tức mở cửa chạy xuống, thậm chí còn chẳng kịp đợi thang máy. Anh đi nhanh đến bên cũi, thấy con trai đang vui vẻ chơi với chiếc khóa trường mệnh, liền giơ máy ảnh lên.

Hứa Tích Sương cầm một món đồ chơi hình củ khoai tây màu vàng kim khác, đưa qua đưa lại trước mắt Yến Thanh Từ. Quả nhiên, Yến Khoai Tây bị món đồ mới thu hút, lập tức buông khóa trường mệnh, định với lấy món đồ chơi trong tay Hứa Tích Sương.

Hứa Tích Sương lại giở trò cũ. Yến Thanh Từ, cậu nhóc thậm chí còn chưa tốt nghiệp nhà trẻ bằng vẫn mắc mưu như thường. Bé lại lật người thêm một lần nữa, còn Yến Ngọc Sơn ở bên cạnh nhanh tay bấm liên tục mấy tấm ảnh, ghi lại khoảnh khắc quý giá ấy.

Trong ảnh, Hứa Tích Sương nở nụ cười dịu dàng, đưa món đồ chơi cho Yến Thanh Từ, còn bé thì biểu cảm vô cùng đáng yêu. Nhìn cảnh đó, Yến Ngọc Sơn cũng không kìm được mà cười theo. Sau đó, anh lên lầu rửa ảnh, dán những tấm hình vừa chụp vào cuốn nhật ký.

Hứa Tích Sương đặt tên cho cuốn nhật ký ấy là【 Nhật ký trưởng thành của Khoai Tây】. Theo từng ngày trôi qua, những bức ảnh trong 【Nhật ký trưởng thành của Khoai Tây】 ngày càng nhiều thêm.

Có ảnh Hứa Tích Sương bế Yến Khoai Tây cho bú, có ảnh bé mọc chiếc răng đầu tiên, có ảnh lần đầu bé khóc to vì tiêm, có ảnh lần đầu bé ngồi dậy, tập bò, rồi đứng lên, từng khoảnh khắc đều được ghi lại tỉ mỉ.

Đến ngày Yến Khoai Tây lần đầu tiên cất tiếng gọi ba, Yến Ngọc Sơn cũng kịp chụp lại một tấm hình. Trùng hợp là đúng ngày hôm đó, cả hai người họ đều nhận được điện thoại thông báo: Bộ phim《 Khổ Hạ 》 do Yến Ngọc Sơn đạo diễn được đề cử Giải Kịch bản xuất sắc nhất, còn Hứa Tích Sương nhờ vai chính trong 《Người đứng sau cánh cửa 》được đề cử Nam chính xuất sắc nhất.

Ban tổ chức mời họ tham dự tiệc trao giải diễn ra sau một vòng bình chọn cuối cùng, nơi sẽ công bố kết quả chính thức.

Trong thế giới này, các giải thưởng điện ảnh và truyền hình được tổ chức chung, nên lễ trao giải chỉ diễn ra ở một hội trường duy nhất. Nhờ vậy, Yến Ngọc Sơn và Hứa Tích Sương có thể cùng đi. Thời gian tổ chức rơi vào khoảng một tuần trước Tết Âm Lịch. Dù ban tổ chức đảm bảo hệ thống sưởi hoạt động đầy đủ, kể cả khi bước trên thảm đỏ, Hứa Tích Sương vẫn cẩn thận dán thêm vài miếng giữ nhiệt trong áo, rồi khoác tay Yến Ngọc Sơn cùng anh bước xuống xe.

Từ sau khi tham gia chương trình 《Nói đi là đi, lữ hành》, cả hai gần như biến mất khỏi tầm mắt công chúng. Gần chín tháng không thấy bóng dáng họ, nên ngay khi hai người vừa xuất hiện trên sóng trực tiếp của lễ trao giải, phần bình luận đã lập tức bị fan chiếm lĩnh:

【Aaaa hai người cuối cùng cũng xuất hiện rồi. Dù có đi hưởng tuần trăng mật chín tháng, ít nhất cũng phải đăng một bài Weibo chứ, im hơi lặng tiếng thế này dọa người ta chết mất.】

【Anh Yến, đừng cứ nghiêng đầu nhìn vợ như thế nữa. Người bị anh kéo đi rồi, có chạy được đâu mà lo.】

【Cười chết, bản chất cuồng thê của anh Yến lại bộc lộ rồi. Sau khi kết hôn còn nặng hơn trước, một giây cũng không rời mắt khỏi Hứa Tích Sương.】

【Tôi thật sự bái phục mấy người suốt ngày nói hai người họ ly hôn. Nhìn anh Yến với Sương Sương dính nhau thế kia, gọi đó là ly hôn được à? Rõ ràng là vẫn đang trong giai đoạn yêu cuồng nhiệt thì có.】

【Anh Yến mặc âu phục đen, Sương Sương mặc âu phục trắng, nhìn hai người đứng cạnh nhau thật sự quá xứng. Một người thì soái, một người thì đẹp, mà cả hai còn đều cài hoa hồng trên ngực nữa chứ.】

【Không biết vì sao, tôi cứ cảm thấy trên người Hứa Tích Sương toát ra khí chất kiểu ông xã dịu dàng, cái loại cảm giác... ừm, rất ôn nhu luôn ấy.】

【Không biết tối nay anh Yến và Sương Sương có cùng nhau nhận giải không nhỉ?】

Khi các khách mời lần lượt ngồi xuống, người dẫn chương trình tuyên bố khai mạc, rồi vị tiền bối phụ trách trao giải bước lên sân khấu. Tiếng trò chuyện trong hội trường dần nhỏ lại, ngay cả phần bình luận trực tiếp cũng thưa thớt hơn, ai nấy đều nín thở chờ đợi kết quả.

Phần đầu tiên được công bố là hạng mục phim truyền hình. Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, người công bố giải năm nay chính là người quen của họ, Hướng Diêu.

Từng hạng mục được lần lượt xướng tên, tiếng vỗ tay và reo hò không ngừng vang lên, khiến bầu không khí trong khán phòng càng lúc càng sôi nổi. Những diễn viên có tên trong danh sách đề cử cũng dần trở nên căng thẳng hơn.

Giữa không khí ấy, Hướng Diêu lấy ra phong bì cuối cùng giải Nam chính xuất sắc nhất. Hắn liếc nhìn dòng tên trên giấy, khóe môi khẽ cong, cầm micro nhìn xuống khán đài, cất giọng rõ ràng và dứt khoát: "Chúc mừng nam chính xuất sắc nhất năm nay thuộc về—"

"Hứa Tích Sương!!!!"

Tiếng reo hò và tiếng thét phấn khích vang dậy khắp hội trường.

Hứa Tích Sương hơi ngẩng đầu, trong giây lát còn chưa kịp phản ứng. Cậu quay sang liếc nhìn Yến Ngọc Sơn ngồi bên cạnh, ánh mắt hai người chạm nhau. Nhịp tim vốn đang dồn dập của Hứa Tích Sương bỗng ổn định lại, khóe môi cậu khẽ cong lên, rồi bình tĩnh đứng dậy, bước lên sân khấu.

Trên màn hình lớn phía sau bắt đầu chiếu lại những phân cảnh tiêu biểu trong bộ phim 《Người đứng sau cánh cửa》.

Nhân vật Trần Mục Chu do Hứa Tích Sương thủ vai xuất hiện, khuôn mặt nửa sáng nửa tối, ánh mắt giảo hoạt, lạnh lùng và tàn nhẫn. Một vai phản diện có sức hút đặc biệt, đồng thời phô bày kỹ thuật diễn xuất điêu luyện của Hứa Tích Sương.

Hứa Tích Sương nhận chiếc cúp từ tay Hướng Diêu, ôm chặt trong lòng. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu phần phát biểu của mình: "Cảm ơn mọi người đã công nhận tôi. Cảm ơn các vị giám khảo, các tiền bối, cảm ơn người đại diện và trợ lý luôn ở bên hỗ trợ. Cảm ơn đạo diễn Thành, biên kịch, cùng toàn bộ các diễn viên và nhân viên trong đoàn phim. Cuối cùng, cảm ơn cả người tôi yêu, người đã luôn ở cạnh, động viên và bao dung tôi."

Bên cạnh, Hướng Diêu nghe cậu nói bằng giọng điệu nghiêm túc, lại nhẹ nhàng gợi mở để không khí sinh động hơn: "Vậy còn có ai ngồi dưới khán đài mà cậu muốn nói điều gì đặc biệt không?"

Mọi người đều hiểu người Hướng Diêu nhắc đến chính là Yến Ngọc Sơn, liền bật cười ấm áp, chờ xem Hứa Tích Sương sẽ nói gì với người bạn đời của mình.

Hứa Tích Sương khựng lại một chút. Có rất nhiều điều cậu muốn nói với Yến Ngọc Sơn, nhưng giữa khán phòng đông người, cậu lại thấy hơi ngượng. Cuối cùng, cậu khẽ mím môi, nhìn xuống hàng ghế khán giả nơi Yến Ngọc Sơn cũng đang dõi theo cậu, rồi chậm rãi nói: "Sau này mỗi dịp năm mới, em đều muốn cùng anh đón Tết."

Dưới khán đài, có lẽ không ai hiểu rõ ý nghĩa sâu xa của câu nói ấy, nhưng Yến Ngọc Sơn thì hiểu.

Đối với Yến Ngọc Sơn mà nói, những lời kia của Hứa Tích Sương chẳng khác nào một lời tỏ tình. Anh hiểu, đó là lời hứa mà Hứa Tích Sương dành cho mình, rằng dù tháng năm đổi dời, bọn họ vẫn sẽ ở bên nhau, vĩnh viễn không chia xa.

【Huhu Sương Sương bảo bối đáng yêu quá. Danh xứng với giải nam chính xuất sắc nhất.】

【Anh Yến cười dịu dàng quá đi mất, lần đầu tiên tôi thấy anh ấy cười ôn nhu như vậy đó.】

【"Về sau đều cùng anh đón Tết"... Đây là tỏ tình đúng không? Chắc chắn là tỏ tình rồi. Cái gì thần tiên tình yêu vậy nè cứu mạng!!!】

Giữa tiếng ồn ào và tràng pháo tay, Hứa Tích Sương đỏ mặt đi xuống đài, trở về bên cạnh Yến Ngọc Sơn. Vì có camera đang ghi hình, bọn họ không tiện hôn nhau, Yến Ngọc Sơn chỉ khẽ siết lấy bàn tay không ôm cúp của Hứa Tích Sương, mười ngón tay đan chặt, đầu ngón tay nhẹ v**t v* làn da người yêu, cảm nhận hơi ấm quen thuộc đang truyền đến.

Ngay sau đó, giải Kịch bản điện ảnh xuất sắc nhất cũng không ngoài dự đoán mà thuộc về Yến Ngọc Sơn. Anh mỉm cười, phóng khoáng vẫy tay với ống kính rồi bước lên bục nhận giải. Từ tay một vị tiền bối đức cao vọng trọng, anh tiếp lấy chiếc cúp, cúi đầu cảm ơn giữa tiếng vỗ tay vang dội, sau đó tiến đến trước micro, bắt đầu phần phát biểu của mình.

"Không cần khiêm tốn mà nói, trong sự nghiệp diễn viên, tôi từng nhiều lần đứng trên sân khấu này để nhận giải." Yến Ngọc Sơn mở miệng, phía dưới vang lên tràng cười cổ vũ, hắn cũng khẽ cười theo: "Nhưng hôm nay, đây là lần đầu tiên tôi đứng đây với tư cách đạo diễn. Tóm lại, cảm ơn mọi người đã công nhận và ủng hộ, cảm ơn toàn bộ những người đã tham gia vào quá trình làm phim, và cũng cảm ơn người đã mang đến cho tôi cảm hứng sáng tác, người luôn kiên định ở bên cạnh tôi."

Nói đến đây, Yến Ngọc Sơn khẽ nhìn về phía Hứa Tích Sương. Khi mở miệng lại, giọng nói đã trở nên nhẹ nhàng, pha chút ý cười thân mật: "Tôi còn có điều đặc biệt muốn nói với người yêu của mình. Hứa Tích Sương, tôi yêu em."

Ngay lập tức, khán phòng bùng nổ tiếng reo hò và vỗ tay. Không ít người quay đầu nhìn về phía Hứa Tích Sương và khi thấy cậu đỏ bừng mặt, ai nấy đều bật cười càng to hơn.

【 Hai người các ngươi rốt cuộc muốn ngọt chết ai đây huhu, quá yêu nhau rồi đó. 】

【 Aaaaa Sương Sương bảo bối lại đỏ mặt. Da mặt mỏng quá đi mất. Anh Yến không được bắt nạt cậu ấy nha!! 】

【 Cảm ơn Yến Ngọc Sơn và Hứa Tích Sương, tôi lại tin vào tình yêu rồi. Hai người nhất định phải thật hạnh phúc nha!! 】

【 Nghe nói tháng tư này hai người sẽ cùng nhau vào đoàn quay 《Chịu Sau Đứng Ai》 phần hai, tin thật không đó?】

【 Phần hai. Mau vào tổ đi. Đừng lại tiếp tục trăng mật nữa nha. Trước cuối năm tôi muốn xem phim mới, bằng không tôi sẽ chết mất aaaaa 】

Buổi lễ trao giải kết thúc trong tiếng cười nói rộn rã và không khí hân hoan. Sau khi hoàn tất phần trao thưởng, Yến Ngọc Sơn cùng Hứa Tích Sương khéo léo từ chối những lời mời hàn huyên, nhanh chóng rời khỏi hội trường. Đến khi về tới nhà, kim đồng hồ đã chỉ gần nửa đêm, 12 giờ.

Nằm trên chiếc giường nhỏ, Yến Thanh Từ bị tiếng động của hai người làm tỉnh giấc. Cậu nhóc mở to mắt nhìn chằm chằm hai chiếc cúp sáng lấp lánh trên tay ba ba và cha mình. Hai chiếc cúp ánh vàng rực rỡ, lấp loáng dưới ánh đèn, đối với Yến Thanh Từ mà nói, đây hiển nhiên là món đồ chơi mới đứng đầu bảng yêu thích. Cậu bé ôm chặt lấy cúp không chịu buông, cuối cùng vẫn là Yến Ngọc Sơn phải dỗ bằng một bình sữa bột, chờ con ngủ say rồi mới nhẹ nhàng lấy cúp ra, cất vào ngăn tủ trong thư phòng.

Khoảnh khắc Yến Thanh Từ ôm chặt chiếc cúp, ánh mắt lấp lánh, được Yến Ngọc Sơn chụp lại tấm ảnh ấy được thêm vào album【 Nhật ký trưởng thành của Khoai Tây】.

【 Nhật ký trưởng thành của Khoai Tây】 Tiếp theo trong album, tấm ảnh quan trọng nhất là ảnh chụp gia đình ngày đầu năm mới.

Tết năm nay, Hứa Tích Sương ôm Yến Thanh Từ, cùng Yến Ngọc Sơn trở về Yến gia. Yến Kinh Mặc đã sớm đứng ở cửa chờ, vừa thấy cháu nhỏ liền nở nụ cười, dang tay đón lấy cậu nhóc tròn trịa. 

Mẹ Yến càng vui mừng không tả nổi, vừa gọi Khoai Tây ngoan, vừa ôm chặt lấy cháu, rồi kéo Hứa Tích Sương ngồi xuống sofa, vừa trò chuyện vừa cười nói không ngớt. Phòng bếp được giao lại cho hai anh em Yến gia, Yến Kinh Mặc và Yến Ngọc Sơn cùng nhau chuẩn bị mâm cơm tất niên năm nay.

Sau bữa cơm, cả nhà cùng nhau ra sân chụp ảnh gia đình. Hứa Tích Sương quàng chiếc khăn đỏ mà năm trước Yến Ngọc Sơn tặng, Yến Ngọc Sơn cũng mang một chiếc khăn đỏ mới, còn Yến Thanh Từ thì đội chiếc mũ len đỏ thêu chỉ vàng. Ba người đứng bên trái khung hình, bên phải là Yến phụ, Yến mẫu và Yến Kinh Mặc, mỗi người đều rạng rỡ nụ cười, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc.

Chụp ảnh xong, theo lệ thường, Hứa Tích Sương cùng Yến Ngọc Sơn chuẩn bị đi chúc Tết họ hàng. Hứa Tích Sương liếc nhìn Yến Thanh Từ đang ngồi trên sofa chơi đùa, ánh mắt dịu dàng, rồi khẽ nói với Yến Ngọc Sơn.

"Chờ Khoai Tây lớn thêm một chút." Hứa Tích Sương nói khẽ với Yến Ngọc Sơn: "Chúng ta hãy công khai chuyện có con nhé. Em muốn sau này mỗi dịp Tết đều có thể dắt con cùng đi chúc Tết."

Yến Ngọc Sơn mỉm cười, ôm lấy vai Hứa Tích Sương, giọng chắc nịch: "Được. Bất kể là chuyện gì, chúng ta cũng sẽ cùng nhau đối mặt."

Sau tấm ảnh gia đình, mục tiếp theo trong 【 Nhật ký trưởng thành của Khoai Tây】 là ảnh đoán tương lai một tuổi.

Hôm đó, Yến Thanh Từ vừa tròn một tuổi. Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn bày đủ loại vật nhỏ trước mặt con, nào bút, sách, micro, máy quay, bóng, stethoscope xếp thành một vòng quạt rực rỡ. Nghe nói, thứ mà đứa trẻ chọn đầu tiên khi tròn một tuổi, sẽ phần nào dự báo nghề nghiệp tương lai của nó.

Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn chuẩn bị đủ loại đồ vật, cố ý không chọn thứ gì có màu vàng, tránh cho Yến Thanh Từ vừa thấy sắc vàng liền nhào tới giành. Khi Hứa Tích Sương bế con đặt xuống trước hàng đồ vật xếp thành hình quạt, Yến Ngọc Sơn liền chỉnh sẵn máy quay ở đối diện, chuẩn bị ghi lại toàn bộ quá trình chọn đồ vật đoán tương lai của Khoai Tây.

Yến Thanh Từ ngồi ngây ra vài giây, đôi mắt đen láy chớp chớp nhìn đống đồ trước mặt, sau đó bỗng nhiên bò rất kiên định về một hướng. Cậu bé vươn tay, nắm lấy thứ mình chọn trúng ——

Bàn tính.

Mọi người: ??

Sau khi Yến Thanh Từ chọn đồ vật đoán tương lai không bao lâu, Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn liền vào đoàn phim, bắt đầu quay 《Phía sau cánh cửa là ai》 phần hai.

Phần hai đa số các cảnh quay đều thực hiện ở nước ngoài. Để sớm được về nước bồi Yến Thanh Từ, Hứa Tích Sương cùng Yến Ngọc Sơn cố ý đẩy nhanh tiến độ, mỗi ngày trong đoàn đều điên cuồng quay cho kịp. Nhan Dao, Khúc Nguyệt và La Hoài ba người bị ép mài giũa kỹ năng diễn xuất, gắng đuổi kịp tốc độ của hai người bọn họ.

Trong thời gian quay ở nước ngoài, dù nghỉ ngơi không nhiều, Hứa Tích Sương mỗi ngày vẫn bị người ta đến gần bốn, năm lần. Ban đầu Yến Ngọc Sơn chỉ im lặng ăn giấm, dù Hứa Tích Sương đã đeo nhẫn và giữ khoảng cách, nhưng sau đó Yến Ngọc Sơn không nhịn nổi nữa, đành ghi hận trong lòng, rồi tìm cơ hội trên giường thảo luận với Hứa Tích Sương, tuần hoàn lặp lại.

Sau này có một lần, Yến Ngọc Sơn bị một cô gái ngoại quốc nóng bỏng chủ động bắt chuyện. Theo lời Nhan Dao kể lại, khi đó toàn thân Hứa Tích Sương đều tỏa ra khí lạnh, dọa Yến Ngọc Sơn phải vội vàng bỏ chạy về. Đêm hôm đó, Hứa Tích Sương chủ động hôn Yến Ngọc Sơn đến mức đối phương choáng váng đầu óc, kết quả là sáng hôm sau Hứa Tích Sương ngủ dậy không nổi.

Giữa những khoảng thời gian quay phim, Yến Ngọc Sơn và Hứa Tích Sương luôn tranh thủ tránh đám đông, trở về xe bảo mẫu để gọi video với Yến Thanh Từ. Tiểu Vương sẽ đưa điện thoại cho cậu nhóc, và chỉ cần thấy Yến Thanh Từ ê a trong màn hình, mọi mệt mỏi của hai người lập tức tan biến.

Khi kết thúc toàn bộ cảnh quay ở nước ngoài, trước ngày trở về nước, Yến Ngọc Sơn nói với Hứa Tích Sương rằng giáo sư Fred cũng đang ở thành phố này, và ông mời họ đến xem một vài thứ. Hứa Tích Sương đồng ý. Hai người cùng nhau đến phòng thí nghiệm trên núi của Fred, và từ miệng ông nhận được một tin tức khiến họ kinh hãi —

"Hứa, kể từ sau khi tôi hoàn thành ca phẫu thuật cho cậu, tôi đã tiếp nhận thêm hai bệnh nhân khác. Cả hai đều giống như cậu đều mang thai." Fred giáo sư nghiêm túc nói, đặt trước mặt hai người một tập hồ sơ đã được làm mờ thông tin: "Trong đó có một người cũng là bác sĩ. Anh ta đồng ý công khai hồ sơ của mình để cho toàn thế giới biết rằng một số người đàn ông cũng có thể sinh con."

Fred thở dài: "Anh ta... bị cưỡng ép. Gia tộc anh ta có gen di truyền đặc biệt, nên ngay từ đầu đã biết mình có khả năng mang thai. Anh ta chọn học y chỉ để tìm cách chữa trị, nhưng đáng tiếc không thành công. Bạn đời trước của anh ta là một gã cặn bã, ép anh ta mang thai. Anh ta quyết định công khai chuyện của mình là để thúc đẩy luật pháp, bảo vệ những người giống như anh ta khỏi bị tổn thương thêm."

Fred nhìn hai người, chậm rãi hỏi: "Hôm nay tôi mời hai cậu đến đây, là muốn hỏi hai cậu có sẵn lòng để tôi làm mờ thông tin bệnh án của Hứa, rồi dùng nó làm chứng cứ khoa học rằng đàn ông cũng có thể sinh con không? Tôi sẽ viết luận văn và đăng trên tạp chí học thuật hàng đầu, để giúp vị bác sĩ kia."

Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn nhìn nhau, rồi Hứa Tích Sương quay đầu, kiên định gật đầu: "Có thể."

"Ngài không cần làm mờ tư liệu của tôi." Hứa Tích Sương khẽ thở ra một hơi, nắm chặt bàn tay Yến Ngọc Sơn để lấy dũng khí: "Tôi cũng muốn công khai hồ sơ của mình. Tôi không thể để Yến Thanh Từ, cũng chính là con của tôi mãi không được thừa nhận."

Fred vô cùng cảm động. Ông biết quyết định này đòi hỏi bao nhiêu dũng khí, người bình thường còn không dám thừa nhận cơ thể khác biệt của mình, sợ bị coi là quái vật, huống chi Hứa Tích Sương lại là người của công chúng, một diễn viên nổi tiếng có vô số người hâm mộ.

"Cảm ơn cậu, Hứa." Fred giáo sư lau khóe mắt, giọng run nhẹ. "Tôi sẽ nhanh chóng hoàn thành luận văn, trong đó sẽ gửi lời cảm ơn đến cậuA Khi viết xong, tôi sẽ báo cho hai người biết."

Hứa Tích Sương gật đầu, cùng Yến Ngọc Sơn tạm biệt Fred giáo sư.

Tháng Hai năm sau, một bài luận văn mang tên nam giới cũng có thể sinh con được đăng tải, gây chấn động toàn thế giới.

Tác giả, giáo sư Fred phải đối mặt với vô số nghi ngờ, nhưng những bằng chứng xác thực trong bài viết khiến mọi người không thể phủ nhận.

Khi nhìn thấy tên Hứa Tích Sương xuất hiện trong đó, giới học giả trong nước phản ứng đầu tiên là cho rằng đây chỉ là trùng tên.

Thế nhưng không ít người lại lần theo thời gian Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn cùng biến mất, suy đoán rằng họ đã rời khỏi giới giải trí để nuôi con. Đặc biệt là trong một chương trình tạp kỹ, khi Hứa Tích Sương vô tình để lộ vòng eo hơi nhô ra, tin đồn lập tức bùng nổ.

Weibo tràn ngập những suy đoán, tranh luận, thậm chí là phân tích hình ảnh từng khung hình.

Đáp lại tất cả những điều đó, Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn chỉ đăng lên một đoạn video ngắn về lễ cưới của họ.

Trong video, giữa khung cảnh trang trọng cùng âm nhạc du dương, một bé trai chừng gần hai tuổi xuất hiện trên màn hình. Bé mặc một bộ vest được may riêng, chậm rãi bước trên thảm đỏ, trên tay nâng hộp nhẫn, gương mặt vô cùng nghiêm túc.

Đôi mắt của bé giống hệt Hứa Tích Sương, dài, đen và sáng, hàng mi rậm cong vút, đôi môi hồng mềm mại, làn da trắng trẻo.

Nhưng chiếc mũi cao và dáng mặt lại là bản sao thu nhỏ của Yến Ngọc Sơn. Khuôn mặt vẫn còn nét bầu bĩnh trẻ con, phối với biểu cảm nghiêm nghị kia lại tạo thành vẻ đối lập vô cùng đáng yêu, khiến cả hội trường bật cười khẽ trong niềm trìu mến.

Bé trai đi đến giữa thảm đỏ thì vô ý bị vấp vào mép thảm, khiến tim người xem thắt lại. Thế nhưng, cậu bé nhanh chóng giữ vững thăng bằng, tiếp tục từng bước nhỏ, kiên định tiến lên phía trước.

Bé dừng lại trước mặt Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn, nâng chiếc hộp nhẫn trong tay lên, giọng trong trẻo vang lên giữa khung cảnh trang nghiêm: "Chúc cha và ba ba tân hôn vui vẻ, trăm năm hảo hợp, vĩnh kết đồng tâm."

Video dừng lại ngay tại khoảnh khắc ấy.

Toàn bộ cư dân mạng đang xem: ??!?!

Một phút sau, Weibo tê liệt.

Nửa giờ sau, khi hệ thống khôi phục, Hứa Tích Sương nắm chặt tay Yến Ngọc Sơn, hít sâu một hơi, mở phần bình luận mới nhất.

Bình luận được thả tim cao nhất là:

【A a a a chúc ba người nhà các anh vĩnh viễn hạnh phúc a!!】

*

Hoàn chính văn