Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo - Chương 73
topicNhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo - Chương 73 :
Chương 73
Con người quả thực là loài động vật đơn giản hơn ta tưởng. Đôi khi họ thực hiện một hành động nào đó mà chẳng hề có mục đích hay động cơ rõ ràng. Hãy thử nghĩ mà xem. Ngay khoảnh khắc sắp bị xe tông chết đến nơi, liệu ta có thể thong thả quyết định nên tránh sang bên phải hay bên trái thì tốt hơn không? Chỉ là cơ thể sẽ tự cử động trước để thoát khỏi giây phút hiểm nghèo đó mà thôi.
Hoặc cũng có thể là do cái đầu óc ngu muội này vẫn chưa tự mình nhận thức được. Trong trường hợp của tôi, đáng tiếc thay, có lẽ là bao gồm cả hai lý do trên.
"Này, Trưởng phòng Baek."
"Gì thế."
"Gì, thế?"
"Có chuyện gì... vậy ạ, Trưởng phòng Kang?"
Khi tôi đáp lại lời gọi của tên Kang Seok Ho bằng thái độ xấc xược, vẻ mặt hắn lập tức trở nên lạnh lẽo. Tại sao lũ Alpha này đứa nào cũng có cái nết như thế vậy chứ, thật tình. Tôi vốn chỉ muốn ngồi yên một chỗ để bình ổn lại tâm trạng đang rối bời, nhưng có vẻ gã chẳng giúp ích gì được rồi.
"Dạo này ánh mắt cậu lạ lắm nhé? Cái kiểu này tôi nhìn thấy ở đâu rồi thì phải..."
"Đừng... có làm thế...!"
Cái gã này, chuyện gì cũng có thể nói bằng lời nhưng cứ nhất quyết phải dùng sức mạnh để giải quyết. Hãy nhìn cái cách gã dùng đôi bàn tay thô bạo véo lấy hai bên má tôi như muốn giật phăng nó ra mà xem. Không, nhìn vào mức độ đau đớn thì có vẻ như nó đã bị giật ra thật rồi. Ngay cả khi gã đã buông tay mà má tôi vẫn chẳng còn cảm giác gì thì chắc chắn là vậy rồi.
"A, chết tiệt... Tự nhiên anh làm cái gì vậy!"
"Biểu cảm hiện giờ của cậu trông y hệt lần trước ấy?"
Kang Seok Ho kéo mặt tôi lại gần, tôi lập tức hiểu ra ý gã. Cái tên này lại định lôi chuyện bỏ trốn ra nói đây mà.
"Tôi hoàn toàn không có ý định đó, vả lại lần đó chẳng phải đã làm sáng tỏ là hiểu lầm hoàn toàn rồi sao? Anh muốn giết ai mà lại nói chuyện đó ra nữa hả!"
"Ý tôi là nhìn mặt cậu thì lúc đó với bây giờ chẳng khác nhau là mấy."
Thì... cũng có thể là tương đồng. Dù trọng lượng của cảm xúc là một trời một vực, nhưng điểm khởi đầu của cả lúc đó và bây giờ đều là Yoon Tae Oh, điều đó thì không đổi. Có lẽ tôi đã đem lòng cảm mến gã từ tận khi ấy. Nếu không, làm sao tôi lại để tâm đến từng lời gã nói như vậy chứ.
"...Tôi không có ý định đó đâu."
"Phải đấy. Cậu tự mình bày ra đủ thứ chuyện rồi bỏ trốn thì tôi không để yên đâu."
"Dạ...?"
Kang Seok Ho khoác tay qua cổ tôi rồi xoay người hướng về phía quán cà phê. Tôi chẳng muốn đi theo chút nào, nhưng mỗi khi tôi bước chậm lại, lực siết từ cánh tay thô bạo nơi cổ lại khiến bước chân tôi vô thức phải nhanh hơn.
"Nếu chẳng may mọi chuyện hỏng bét, không phải bán đứng cậu thì làm sao tôi sống nổi đây? Thế nên cho đến khi chuyện này kết thúc hoàn toàn, hãy cứ ngoan ngoãn mà ở lại đi. Đừng quên là tôi luôn để mắt đến cậu đấy."
...Đồ khốn. Biết ngay mà. Tình bạn của chúng tôi chỉ nặng đến thế mà thôi. Ngọt ngào thì nếm, đắng cay thì nhổ. Thế nhưng, chỉ riêng việc gã đã nói dối Yoon Tae Oh cũng đủ để tôi biết gã coi trọng tôi đến nhường nào. Dù sao thì một con chó trung thành của Yoon Tae Oh lại đi lừa dối chủ nhân của mình cơ mà.
"Thế nhưng mà. Nếu anh tiết lộ chuyện đó thì đâu phải chỉ mình tôi chết đâu nhỉ?"
"...Gì cơ?"
Đừng quên nhé, Seok Ho à.
"Chúng ta đã cùng nhau nói dối, lẽ nào chỉ mình tôi phải chịu tội sao?"
Chúng ta vốn dĩ đã là những kẻ đồng cam cộng khổ, chung một vận mệnh rồi.
"Cậu đang đe dọa tôi đấy à."
"Vâng. Thế nên anh hãy giữ bí mật cho tốt vào."
Tôi tuyệt đối không có ý định chết một mình đâu.
Nhưng dù sao cũng thật may mắn, sau khi đôi co với Kang Seok Ho, tâm trạng đang chìm xuống tận đáy của tôi đã khá hơn đôi chút. Có lẽ là do tôi nổi cáu khi phải trò chuyện với tên thô lỗ này, nhưng dù sao đi nữa.
"Các Trưởng phòng trông có vẻ thân thiết quá nhỉ?"
Trên đường mua cà phê trở về văn phòng tạm thời, một giọng nói quen thuộc đã gọi chúng tôi đứng lại.
"Có chuyện gì mà ông lại đến tận đây thế."
Nhìn nụ cười khó ưa của lão Tổng quản thư ký, Kang Seok Ho chẳng thèm che giấu sự bất mãn. Tôi cũng có cùng tâm trạng. Thật khó chịu khi một người đã bị gạt ra khỏi công việc lại công khai lộ diện như thế này.
"giám đốc suýt chút nữa đã gặp chuyện lớn, sao tôi có thể không đến cho được?"
"......"
"Thế nên không phải ai cũng làm được Tổng quản thư ký đâu, Trưởng phòng Baek."
Tôi từng nghĩ có lẽ chuyện như thế này sẽ xảy ra. Dù đó là một chu kỳ ph*t t*nh đột ngột, nhưng kết quả là việc xử lý kỳ ph*t t*nh của Yoon Tae Oh không được suôn sẻ là sự thật. Phải có ai đó đứng ra chịu trách nhiệm. Tuy nhiên....
"Đó là việc do giám đốc quyết định."
Lão lấy tư cách gì mà hành động như thể mình là người có quyền quyết định thế? Ngay cả trước lời chỉ trích của tôi, lão Tổng quản vẫn giữ nguyên vẻ thong dong đặc trưng mà mở lời.
"Tôi nghe thấy có một tin đồn thú vị lắm đấy?"
Dù lời quan trọng nhất vẫn chưa thốt ra, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại có linh cảm không lành. Tôi vốn đã luôn không thích cái vẻ mặt thản nhiên như thể biết hết mọi chuyện của lão, và hôm nay cảm giác đó lại càng mãnh liệt hơn.
"Hình như giám đốc đang nghĩ rằng đã có ai đó lẻn vào nơi ngài ấy ph*t t*nh...?"
"Chuyện đó...!"
"Có vẻ là thật rồi nhỉ, tôi vốn cũng chỉ nghe đồn thôi mà."
A, cái đồ ngốc này. Lão Tổng quản chắc chỉ mới tung hỏa mù thôi, vậy mà Kang Seok Ho đã vội vàng đớp lấy, chẳng khác nào xác nhận đó là sự thật. Nhìn khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý của lão già đó, tôi biết chắc là lão đã tung chiêu khích tướng.
"Đó là do giám đốc nhầm lẫn thôi ạ. Không có ai vào nơi ph*t t*nh cả."
Dù tôi đã nhanh chóng đính chính, nhưng lão Tổng quản ngay từ đầu dường như đã chẳng có ý định tin lời tôi.
"Chà... chuyện đó cứ kiểm tra là biết ngay thôi mà? Vậy tôi xin phép đi trước."
Bước chân rời đi của lão Tổng quản rất nhanh. Sự hưng phấn của lão thể hiện rõ qua từng bước đi.
"...Này, giờ tính sao đây...?"
"Tính gì mà tính. Đến giám đốc còn chẳng nhớ nổi thì chúng ta cứ chối phăng đi là xong."
"Liệu có ổn không nhỉ...? Cứ dính dáng đến lão già đó là tôi thấy bất an vô cùng..."
Tôi cũng nghĩ vậy. Nhớ lại lần trước suýt bị bại lộ thân phận Omega, tôi càng thấy khó chịu hơn. Thật lạ là lão già này còn là một đối thủ khó nhằn hơn cả Yoon Tae Oh. Chúng tôi không thể ngồi yên nên đã nhanh chóng bước về phía văn phòng tạm thời, nhưng mọi chuyện dường như đã rồi.
"Hà... Lần này lại có chuyện gì nữa đây, Tổng quản thư ký."
Yoon Tae Oh chỉ nghỉ ngơi đúng một ngày rồi quay lại làm việc. Tất nhiên, nếu nhìn vào tình trạng của gã thì dường như gã chẳng cần đến việc nghỉ ngơi. Gương mặt Yoon Tae Oh vốn đang rất tốt sau kỳ ph*t t*nh, giờ lại nhăn nhó hết mức vì sự xuất hiện của lão Tổng quản. Lão già này lần này lại triệu tập đông đủ đội ngũ thư ký, tạo nên một bầu không khí vô cùng hỗn loạn.
"Tôi đã lo lắng biết bao khi nghe tin giám đốc gặp nguy hiểm trong kỳ ph*t t*nh."
"Chẳng phải nhờ vậy mà giờ tôi vẫn bình an vô sự đó sao."
"Chuyện này không thể cứ đơn giản bỏ qua như vậy được, thưa giám đốc ."
"Ý ông là không hài lòng khi thấy tôi vẫn khỏe mạnh à."
Trước giọng điệu gắt gỏng của Yoon Tae Oh, lão Tổng quản vẫn không hề đánh mất nụ cười. Tôi cứ ngỡ sau vụ thanh trừng Omega lần trước, vây cánh của lão đã bị chặt đứt gần hết, vậy mà lão già cáo già này dường như vẫn còn những kẻ tay trong len lỏi giữa đội ngũ thư ký. Nhìn cái cách lão xuống Jeju ngay khi kỳ ph*t t*nh vừa bắt đầu là đủ hiểu.
"Chuyện đó thì quả thực là rất đáng mừng, nhưng..."
Ánh mắt sắc lẹm không hề tương xứng với tuổi tác của lão già quét qua người tôi.
"Dường như chuyện này không thể cứ thế mà cho qua được. Không phải chuyện gì khác mà lại là vấn đề liên quan đến sức khỏe của giám đốc mà lại xử lý như thế sao. Thời tôi còn làm Tổng quản thư ký, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra."
Tôi rất muốn phản bác rằng đó là do chu kỳ ph*t t*nh bị đảo lộn, nhưng tôi chọn cách giữ im lặng vì biết rằng lên tiếng trong lúc này cũng chẳng ích gì. Liếc nhìn đội ngũ thư ký, ai nấy đều chỉ mong sao tai họa này không ập xuống đầu mình. Thực tế, với một 'tai nạn' mức độ này mà không có hình phạt nào đi kèm thì đúng là chuyện hy hữu.
"Vậy ý ông là, cần phải có một hình phạt sao."
Thay cho đội ngũ thư ký đang im lặng, Yoon Tae Oh đưa ra câu hỏi. Không biết gã đang nghĩ gì, nhưng giọng nói của gã cũng chẳng có vẻ gì là tích cực. Yoon Tae Oh vừa nói vừa ngậm một điếu thuốc lên môi.
"Chà... chuyện đó chẳng phải cứ theo ý giám đốc là được sao?"
Một câu trả lời nằm ngoài dự đoán. Tôi cứ ngỡ lão sẽ chỉ đích danh tôi để đòi kỷ luật. Thế nhưng, câu nói tiếp theo đã tiết lộ một ý đồ khác.
"Có điều, tôi nghĩ đã đến lúc đưa mọi thứ trở lại đúng vị trí của nó rồi. Dù tự thân tôi nói ra thì có hơi không biết xấu hổ một chút."
"Hừ."
Trước lời của lão Tổng quản, một tiếng cười ngắn ngủi cùng làn khói thuốc trắng thoát ra từ miệng Yoon Tae Oh. Hóa ra cuối cùng vẫn là chuyện lão muốn phục chức.
"Lần này nếu không có tôi, chẳng phải đã gặp chuyện lớn rồi sao, thưa giám đốc ."
Tôi cứ ngỡ đây chỉ là chuyện về cách xử lý công việc của mình, nhưng cuộc đối thoại đang xoay chuyển theo một hướng vô cùng kỳ lạ. Mọi người có mặt ở đó dường như đều không hiểu lão Tổng quản đang muốn nói gì.
"Tôi cũng không biết có nên nói ra điều này không... nhưng khi giám đốc gặp nguy hiểm lần này, chẳng phải tôi đã buộc phải ra tay sao."
"Tổng quản thư ký, ông đang nói cái gì thế..."
Ngoại trừ Yoon Tae Oh, người duy nhất có thể lên tiếng lúc này chỉ có tôi. Dù đang vô cùng hoang mang nhưng tôi vẫn cố giữ bình tĩnh để mở lời, ngay lập tức, một ánh mắt như rắn độc nhìn thẳng vào tôi cùng khóe mắt cong lên đầy ẩn ý.
"Chính vì thế nên tôi mới phải quay lại. Không thể để chuyện có một Beta lẻn vào nơi ph*t t*nh của giám đốc mà mọi người lại chẳng hay biết gì như thế được, Trưởng phòng Baek."
"Beta... sao cơ ạ."
"Nếu không có người này, thực sự đã gặp chuyện lớn rồi."
Lão Tổng quản giơ tay trái lên. Như một hành động đã được sắp xếp từ trước, cánh cửa mở ra ngay lập tức và một người bước vào.
"Cậu Hyun Jin đã giúp đỡ rất nhiều."
Choi Hyun Jin đang cúi đầu đầy vẻ ngượng ngùng, khẽ cắn môi. Cậu ta chậm rãi tiến lại gần và đứng bên cạnh lão Tổng quản.
"...Ông quá khen rồi ạ."
Và cậu ta, đã không hề phủ nhận lời nói của lão Tổng quản.