[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 71
topic[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 71 :
Ngay khoảnh khắc âm thanh thông báo của hệ thống vang lên, Nhện Mặt Máu cũng chẳng màng đến việc đánh nhau với [Mái tóc của nàng], vội vàng báo tin cho Ôn Thành Ngọc, nó vẫn phân biệt rõ được chuyện nào nặng nhẹ.
Mà Ôn Thành Ngọc cũng không hề do dự, lập tức đẩy Hướng Chiêu ra khỏi phụ bản. Khi thoát ly khỏi cơ thể để ở trạng thái linh hồn, Ôn Thành Ngọc liền phát hiện các người chơi trong mắt anh có chút khác biệt, phụ bản vẫn là phụ bản đó, nhưng trên người các người chơi có thêm một lớp màng mỏng, trông như từng cái bong bóng nhỏ, đẩy họ ra khỏi lớp màng đó là sẽ thoát khỏi phụ bản.
Còn bản thân anh vì đang ở trạng thái "Xác sống", cho nên trên người không có lớp màng này, anh đoán lớp màng này chắc là quy tắc hạn chế người chơi.
Ôn Thành Ngọc liếc nhìn bảng giao diện hệ thống của mình, kỹ năng [Lòng Dạ Thầy Thuốc] vẫn có thể sử dụng, đợi sau khi vết thương chí mạng trên ngực Ôn Thành Ngọc được chữa trị, trạng thái "Xác sống" cũng sẽ biến mất theo.
Nhưng trước khi rời khỏi phụ bản, Ôn Thành Ngọc vẫn cần duy trì trạng thái "Xác sống", nếu không sẽ bị văng ra khỏi "Bóng đêm" dẫn đến trò chơi thất bại, mà phụ bản cũng vì trạng thái nửa sống nửa chết của anh mà không cách nào phán định trò chơi có nên kết thúc hay không, cứ thế bị kẹt ở trạng thái lửng lơ.
Sau khi Hướng Chiêu rời đi, tâm trí Ôn Thành Ngọc cũng tạm thời buông lỏng xuống, lúc này mới có rảnh để quan sát môi trường xung quanh. Trải qua một phen này, cả khu nghỉ dưỡng như bị hút cạn sức sống, cỏ cây ngoài cửa sổ đều khô héo, các công trình kiến trúc như lại phải trải qua thêm hàng trăm năm mưa gió, những kiến trúc vốn đã cũ kỹ trông càng thêm lung lay sắp sập.
Khu nghỉ dưỡng Tuyền Cốc hiện tại vô cùng yên tĩnh, nhưng vẫn còn sót lại vài bóng ma, chỉ có điều màu sắc trông nhạt hơn rất nhiều.
Ôn Thành Ngọc bước ra khỏi phòng, những lời nhắn trên hành lang bị mài mòn rất nghiêm trọng, rất nhiều cái đã phai màu. Nếu phụ bản không ngừng reset, tại sao những lời nhắn này lại có thể lưu lại? Những người chơi có năng lực để lại lời nhắn như [Tửu mông tử Nam Sơn] dù sao vẫn là thiểu số.
Khu nghỉ dưỡng Tuyền Cốc dưới trạng thái "Bóng đêm" dường như chưa từng được reset bao giờ, Ôn Thành Ngọc chợt lóe lên ý nghĩ, có lẽ những dấu vết mà người chơi để lại nơi đây thực sự có thể gây ảnh hưởng đến bản thân phụ bản.
Ôn Thành Ngọc quay lại tầng hầm của trung tâm điều dưỡng, lũ ác quỷ ẩn nấp nơi đây đã bị Hướng Chiêu giải quyết. Trong tình huống bình thường, phụ bản tiến hành đến đây coi như đã thông quan, nếu không phải Ôn Thành Ngọc ra tay can thiệp, tiếp theo đáng lẽ phải là cảnh người chơi mỗi người tự trổ tài, tìm cách rời khỏi khu nghỉ dưỡng đầy rẫy quỷ hồn này.
Ôn Thành Ngọc đi một vòng trong phòng, tuy nơi này không còn ác quỷ trấn giữ, nhưng trải qua bao nhiêu lần trò chơi, những hoa văn nghi lễ trên mặt đất trông vẫn rất hoàn chỉnh, thế này cũng tính là phá hủy nghi lễ thành công sao?
Ôn Thành Ngọc cuối cùng dừng lại ở trung tâm nghi lễ, đây cũng là chính giữa căn phòng. Ánh sáng trong phòng không được tốt, anh nhìn cái bóng trên tường không nói lời nào, hệ thống lúc này lờ mờ nhận ra điều bất thường, hiện ra nhắc nhở:
[Bạn đã nhậm chức tại phụ bản "Khu nghỉ dưỡng Tuyền Cốc", vui lòng tuân thủ quy tắc NPC, tích cực gia tăng niềm vui cho trò chơi.]
Hệ thống không cách nào tiết lộ thêm nhiều thông tin, nên chỉ nhấn mạnh vào cụm từ "niềm vui trò chơi", trong giọng điệu vốn bình thản không chút gợn sóng lại thêm vài phần đe dọa. Người chơi đều đã rời đi, Ôn Thành Ngọc chỉ là một NPC, bây giờ đáng lẽ phải cùng những người chơi đó rời khỏi phụ bản.
Ôn Thành Ngọc đút hai tay vào túi quần, anh cũng nhận ra hệ thống hiện tại không thể làm gì được anh, ngay cả lời đe dọa cũng không nói ra được, Ôn Thành Ngọc nhạy bén nhận thấy sự nôn nóng trong giọng điệu của nó.
Thế là Ôn Thành Ngọc nhìn cái bóng của chính mình, trực tiếp sử dụng kỹ năng [Cơn Thịnh Nộ Của Hippocrates]:
[Cơn Thịnh Nộ Của Hippocrates: Những kẻ quấy rối y tế sẽ nhận lấy lời nguyền từ Hippocrates. Sau khi sử dụng kỹ năng này, đối phương sẽ lập tức mất đi 40% giá trị sinh mệnh, và nhận lấy hiệu ứng xấu "Bệnh ma quấn thân": mỗi phút mất đi 1% giá trị sinh mệnh, kéo dài trong 15 phút. Ghi chú: Sử dụng kỹ năng này sẽ làm tổn hại danh tiếng của bạn, bạn cần cứu chữa cho năm bệnh nhân mới có thể sử dụng lại.]
Nếu nơi đây chỉ có mình Ôn Thành Ngọc, vậy thì sẽ trực tiếp phán định sử dụng kỹ năng thất bại, nhưng anh nhìn ông lão mặc áo choàng Hy Lạp dần hiện ra, lập tức sử dụng hết toàn bộ số lần kỹ năng còn lại. Đối phương cầm lấy một cuốn sách dày cộp, nhắm thẳng vào phía sau lưng Ôn Thành Ngọc mà quật tới tấp.
Ôn Thành Ngọc trong phụ bản lần này không có nhiều cơ hội chữa trị bệnh nhân, chỉ có sử dụng vài lần [Lòng Dạ Thầy Thuốc] trong phạm vi nhỏ cho các nạn nhân, cho nên điểm y đức và số lần sử dụng [Cơn Thịnh Nộ Của Hippocrates] không được bổ sung, tuy rằng kỹ năng dùng một lần là mất một lần, nhưng thế cũng đủ rồi.
[Cơn Thịnh Nộ Của Hippocrates] cắt giảm máu là trừ theo 40% lượng máu hiện tại, cho dù Ôn Thành Ngọc có đủ số lần kỹ năng, cũng không thể dùng kỹ năng để làm sạch thanh máu của đối phương ngay lập tức, thanh máu cuối cùng dừng lại ở mức 7.77%.
Phía sau lưng Ôn Thành Ngọc truyền đến một loạt tiếng r*n r* đau đớn khàn khàn, một bóng người dần ngưng tụ thành thực thể, ngã quỵ xuống đất.
Ôn Thành Ngọc nhìn lão già hói đầu đang vật lộn muốn kéo giãn khoảng cách với mình, khóe môi hơi nhếch lên:
“Chào Chủ nhiệm, tôi là bác sĩ mới đến Ôn Thành Ngọc, thật ngại quá vì giờ mới đến báo cáo với ngài.”
Lão già hói đầu có ngũ quan như sắp tan chảy trước mắt này mới chính là Chu Vũ – Chủ nhiệm thực sự của khoa Phục hồi chức năng, cũng là cấp trên trực tiếp của Ôn Thành Ngọc.
Lúc đó, vào ngày thứ hai sau khi BOSS phụ bản xông vào phòng anh, Nhện Mặt Máu không chỉ mô tả chi tiết diện mạo của đối phương cho Ôn Thành Ngọc nghe, mà còn dựa theo bảng tên trên ngực mà nói ra tên của hắn: Ôn Thành Trăn.
Ôn Thành Ngọc tuy không biết Chủ nhiệm khoa Phục hồi chức năng trông như thế nào, nhưng theo tư liệu hệ thống đưa cho anh, cấp trên của anh chắc chắn phải tên là Chu Vũ mới đúng, nhưng ký hiệu BOSS trên đầu hắn thì không thể giả được.
Ôn Thành Ngọc đoán có lẽ vì lý do nào đó mà Ôn Thành Trăn đã thay thế vị trí chủ nhiệm cũ, và kế thừa danh tính BOSS của lão, trong những manh mối phụ bản sau đó cũng không hề đề cập đến thông tin của chủ nhiệm cũ nữa.
Nhưng Ôn Thành Ngọc vừa nhìn thấy Chu Vũ đã nhận ra lão, kẻ thà chết cũng không buông tha nghi lễ, ngoại trừ kẻ đứng đầu kế hoạch hoán đổi thân xác thì còn có thể là ai chứ?
Chu Vũ nhìn Ôn Thành Ngọc với gương mặt dữ tợn, đáy mắt đầy vẻ oán hận, lão không biết mình đã bị lộ từ lúc nào. Bao nhiêu lượt người chơi đi qua, sau khi nhận được thông tin phụ bản thông quan đều háo hức rời đi, chỉ có mình Ôn Thành Ngọc quay lại, còn lôi lão ra ngoài.
Lão không dò xét được thực lực của đối phương, do hiệu ứng từ kỹ năng, lượng máu của lão cũng đang không ngừng sụt giảm. Chu Vũ tuy bị Ôn Thành Trăn tước đi rất nhiều sức mạnh, nhưng cũng không phải hạng xoàng.
Đôi mắt lão đỏ ngầu, bóng dáng vốn hư ảo nay ngưng tụ lại rõ rệt hơn vài phần, thanh máu đang giảm dần trực tiếp bị khóa lại, tất cả các hiệu ứng xấu đều bị xóa sạch.
Chu Vũ dang rộng hai tay, không khí xung quanh dao động mạnh, ánh sáng trong phòng lúc tối lúc sáng, vô số bóng ma âm thầm xuất hiện, gào thét lao tới vồ lấy Ôn Thành Ngọc.
Nhện Mặt Máu nằm trên ngực Ôn Thành Ngọc thấy vậy liền trực tiếp sử dụng kỹ năng [Lá Chắn Tinh Thần], giúp Ôn Thành Ngọc và chính nó tránh khỏi các cuộc tấn công tinh thần của đám quỷ hồn này.
Ôn Thành Ngọc di chuyển nhanh nhẹn, trong lúc né tránh, anh nhanh chóng uống một lọ thuốc tăng sức mạnh. Nhưng số lượng quỷ hồn quá nhiều, hơn nữa chúng miễn nhiễm với tấn công vật lý, kỹ năng duy nhất của Ôn Thành Ngọc có thể gây sát thương cho chúng là [Cơn Thịnh Nộ Của Hippocrates] đã dùng hết, Chuông Dệt Mộng cũng chỉ còn lại một lần sử dụng, đối mặt với nhiều quỷ hồn như vậy cũng chỉ như muối bỏ bể, nếu dùng trực tiếp lên Chu Vũ thì rất dễ bị đám quỷ hồn chạy loạn kia đỡ thay.
Đám quỷ hồn này vừa đông vừa hung hãn, dù Ôn Thành Ngọc có cẩn thận đến mấy thì vẫn không tránh khỏi việc bị cào trúng vài lần, nhưng anh nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với đối phương.
Chu Vũ nhìn chằm chằm Ôn Thành Ngọc, hễ anh có xu hướng di chuyển về phía này, Chu Vũ liền sai khiến quỷ hồn chặn đường anh. Ôn Thành Ngọc không có thanh máu, cho nên lúc đầu khi anh vào phòng Chu Vũ chỉ coi anh là một con người bình thường.
Việc không có thanh máu khiến lão khó lòng phán đoán được trạng thái của đối phương, nhưng Chu Vũ không mấy bận tâm, chỉ nghĩ rằng đối phương đã dùng thủ đoạn gì đó để ẩn thanh máu đi, dưới đợt tấn công như vậy Ôn Thành Ngọc cũng chẳng trụ được bao lâu.
Dự đoán của Chu Vũ là chính xác, trên thực tế Ôn Thành Ngọc chỉ đang sử dụng kỹ năng [Tiên Lượng Cực Xấu] để tạm thời miễn nhiễm sát thương, thời gian hiệu lực của kỹ năng chỉ có mười phút.
[Tiên Lượng Cực Xấu: Bệnh tình không ngừng chuyển biến xấu như cát trong lòng bàn tay, giữ lại thì đau khổ, buông tay cũng đau khổ. Khi lượng máu của mục tiêu giảm xuống dưới 20%, sát thương gây ra cho bác sĩ giảm đi một nửa, thời gian duy trì hiệu ứng xấu giảm đi một nửa; khi lượng máu của mục tiêu chỉ định giảm xuống dưới 10%, sát thương và hiệu ứng xấu gây ra cho bác sĩ vô hiệu. Kỹ năng này kéo dài mười phút, mỗi lần sử dụng tốn 5 điểm y đức.]
Chu Vũ nhìn Ôn Thành Ngọc như một con bọ chét nhảy tới nhảy lui, vừa hận vừa buồn cười, vốn dĩ còn đang đắc ý, nhưng rất nhanh đã không cười nổi nữa. Lão cảm thấy có gì đó không đúng, đối phương dường như chỉ đang giả vờ tấn công, mỗi lần chỉ tiến lại gần lão vài bước rồi rời đi.
Ôn Thành Ngọc chưa bao giờ thực sự tung ra đòn tấn công nào về phía lão, Chu Vũ cũng không cho rằng anh chỉ có một phương thức tấn công này.
Tầm mắt Chu Vũ dần chuyển sang quan sát quỹ đạo hành động của đối phương, muốn xem xem đối phương đang giở trò gì, rồi lão thấy mỗi điểm dừng chân của Ôn Thành Ngọc đều dẫm lên hoa văn nghi lễ, mũi chân anh vừa dùng lực, rìa hoa văn liền nứt vỡ, vô tri vô giác mà hơn nửa nghi lễ đã bị anh dẫm hỏng, cảnh này khiến Chu Vũ kinh hồn bạt vía.
"Ngươi đang làm cái gì thế hả!!!" Chu Vũ gầm lên phẫn nộ.
Ôn Thành Ngọc nhàn nhạt liếc lão một cái, cố tình dẫm thêm một cái nữa, những vết nứt nhỏ li ti phủ kín cả mặt đất.
Ôn Thành Ngọc chỉ đang hoàn thành quy tắc thông quan mà thôi.
Đám quỷ hồn đó không làm gì được Ôn Thành Ngọc, Chu Vũ cũng không thể tiếp tục dây dưa thời gian để anh dẫm hỏng hết hoa văn nghi lễ, trong cơn giận dữ tột độ, lão dự định đích thân ra tay.
Ngay khoảnh khắc Chu Vũ ngưng tụ cơ thể, Ôn Thành Ngọc đột ngột đạp mạnh xuống đất, dao phẫu thuật lóe sáng trực tiếp lao tới tấn công lão.
Chu Vũ bị hành động áp sát đột ngột của anh làm cho giật mình, đang định né tránh thì động tác bỗng khựng lại, khi dao phẫu thuật của Ôn Thành Ngọc hạ xuống, lão dường như nhìn thấy có thứ gì đó luôn giấu trong ngực anh.
Nhện Mặt Máu thè lưỡi với lão một cái, rồi chui tọt lại vào trong áo Ôn Thành Ngọc.
Khoảnh khắc thanh máu của Chu Vũ về không, đám quỷ hồn xung quanh cũng theo đó mà lần lượt biến mất.
Nhưng Ôn Thành Ngọc không dừng lại ở đó, mà nhân lúc hiệu ứng thuốc sức mạnh vẫn còn, anh phá hủy sạch sành sanh nghi lễ nơi đây.
Vào giây phút nghi lễ bị phá hủy, Ôn Thành Ngọc nghe thấy tiếng gì đó vỡ vụn, có thứ gì đó đã thay đổi.
Sau khi rời khỏi trung tâm điều dưỡng, Ôn Thành Ngọc thấy rào chắn màu đỏ vốn bao phủ trên bầu trời khu nghỉ dưỡng đã biến mất, những linh hồn bị mắc kẹt nơi đây cũng không còn thấy tăm hơi.
Ngay khi Ôn Thành Ngọc đang nghĩ xem những nạn nhân của "ban ngày" sẽ ra sao, âm thanh thông báo của hệ thống vang lên:
[Bạn có một bưu kiện ẩn danh đã được chuyển đến, vui lòng tiếp nhận.]
[Cờ thi đua cảm ơn: Đúng là diệu thủ hồi xuân thưa bác sĩ, tôi cảm thấy mình khỏe hơn nhiều rồi. Sau khi mở lá cờ này ra và hô to "Hoa Đà tái thế, cứu nhân độ thế!", sẽ lấy bạn làm trung tâm mở ra một lĩnh vực trị liệu bán kính mười mét, tất cả các đơn vị nằm trong lĩnh vực mỗi mười giây sẽ hồi phục 1% giá trị sinh mệnh, hiệu ứng này kéo dài năm phút, thời gian hồi chiêu ba mươi phút.]
Sau khi Ôn Thành Ngọc chọn tiếp nhận, một lá cờ thi đua hiện ra từ hư không rơi vào tay anh, tuy là bưu kiện ẩn danh nhưng anh cũng đoán được người tặng là ai.
Trong đời lại có lúc nhận được cờ thi đua, Ôn Thành Ngọc có chút cảm động, nhưng cách sử dụng này có phải là hơi bị ngại quá không.