Khế Ước Của Mợ Tư

Khế Ước Của Mợ Tư

2026-01-26 07:46:48



Tôi đường đường là mợ Tư, là con dâu của nhà giàu nhất cái tỉnh lỵ ở vùng này, vậy mà ai có ngờ được… tôi lại bị bỏ đói trong chính nhà chồng của mình!

Đệch! Nhắc tới là muốn tăng xông, muốn xông ra ngoài nhai đầu từng đứa từng đứa một. Mà nhất là tôi rất muốn nhai đầu cái con Kiều, con nhỏ vợ bé khó ưa của chồng tôi… mẹ nó!

Tôi lúc này đói đến lả người, nhìn sang bên cạnh là Tiểu Phụng cũng đói đến rụng rời tay chân giống tôi. Nhịn không nổi nữa, tôi mới thều thào hỏi con nhỏ:

– Phụng… nhang cháy sắp hết chưa… chứ cô chịu hết nổi rồi!

Tiểu Phụng run rẩy trả lời:

– Cô ráng đợi thêm chút xíu nữa đi… sắp… nhang cháy sắp hết rồi. Đợi chút nữa em đi lấy cơm cho cô ăn… cô đừng có xỉu nhen… em không có cõng cô nổi đâu nghen cô.

Hai mắt tôi lờ đờ, người như muốn lả đi, tôi hỏi:

– Còn lâu nữa không?

– Không lâu đâu cô… sắp hết giờ chịu phạt rồi.

Tôi nói hết nổi, hai đầu gối cũng không còn sức mà run, lúc này chỉ có thể nằm...

Danh sách chương:

Thể Loại