Ngưỡng Vọng – Thích Lôi
2026-01-26 07:46:48
“Chúng ta học nốt chương này rồi tan nhé.”
Mộ Lôi gục xuống bàn ngáp một cách thiếu kiên nhẫn, uể oải ngóc đầu nhìn bảng đen phía trước, không ngừng xem thời gian trên điện thoại.
12 giờ 03 phút. Đã ba phút trôi qua kể từ lúc tan học, giáo sư còn đứng trên bục giảng lải nhải, một nỗi sốt ruột trào dâng trong lòng cô.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ngón tay bất giác gõ nhẹ xuống mặt bàn, đây là hành động cô thường làm trong vô thức khi bực bội.
Chỉ còn khoảng một giờ nữa là đến buổi gặp gỡ, Mộ Lôi thầm thở dài, trong lòng lại quanh quẩn một sự sốt ruột sâu sắc.
Cô nhíu mày nhìn bảng đen, định dùng ánh mắt nhắc nhở giáo sư đã tan học, song lại chẳng có kết quả. Cô thở dài nằm bò ra bàn, suy nghĩ xem có nên dứt khoát cầm cặp chuồn đi hay không.
Dù sao chiếc cặp hôm nay mang đi không lớn, mà ăn mặc quá non nớt tới buổi gặp gỡ cũng không tốt. Trong trường hợp này lại ăn mặc giống học sinh thì hơi, ừm, kỳ quặc.
Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi mà...