Quân Tử Hoài Bích
2026-01-26 07:46:48
Đúng là đầu hạ, lúc cỏ cây trong núi sum suê.
Một con thỏ hoang từ trong bụi cỏ nhảy ra, ngừng ở giữa đường núi dựng lỗ tai nghe động tĩnh bốn phía, bỗng nhiên chỉ nghe thấy trong rừng một chút động tĩnh sột soạt, thỏ hoang bỗng nhiên kinh hoảng lại chui vào lùm cây, đảo mắt biến mất không thấy. Đỉnh đầu ngọn cây vừa động, có bóng người từ một thân cây nhảy đến trên một cây khác, cành lá nhẹ nhàng đong đưa, lá cây hòe bên khe núi rơi xuống suối nước, trong rừng lặng yên không một tiếng động.
Bóng người kia ngừng ở trên nhánh cây, nhíu mày nhìn chằm chằm rừng cây bờ bên kia không có một bóng người, như là có cái gì ngăn cản đường đi của nàng. Liền như vậy một lát công phu, phía sau lại có người đuổi tới, là hai thiếu niên tuổi xấp xỉ nhau. Đi đầu chính là thiếu niên mặc áo gấm, hắn ngẩng đầu nhìn thấy cô gái ngồi xổm trên cây, kỳ quái nói: "Tại sao lại không đuổi theo?"
Người trên cây liếc mắt nhìn sắc trời: "Mặt trời muốn hạ xuống núi rồi."
"Thì tính sao?"