Không Cần Tự Trọng
2026-01-26 07:46:48
Hiện tại đang là ba giờ chiều, thường là khung giờ ít khách hàng ra vào, nhất là ở một quán ăn Nhật Bản thế này, Mây đứng ở đằng sau cánh cửa quán ăn để gọi điện thoại, tránh xa khỏi khu vực ồn ào bên trong. Đang lúc nói chuyện điện thoại thì thấy một người phụ nữ đẩy cửa đi vào trong, người này Mây nhìn thấy rất quen nhưng không thể nào nhớ nổi mình đã gặp qua ở đâu rồi, nếu ai đó hỏi Mây rằng hình mẫu lý tưởng của Mây là như thế nào, nàng sẽ trả lời là như thế này đây, một người phụ nữ đầy đủ chân thiện mỹ như cô gái ấy.
Cô gái ấy có một mái tóc màu nâu sô cô la nhạt được cắt tỉa cẩn thận, với đôi mắt gần như không thể phân biệt được các loại son như Mây thì việc biết đó là kì tích, ngay cả em gái của nàng biết được cũng phải kính nể nàng. Nàng như quên cả nói chuyện điện thoại, mãi ngắm nhìn người kia đang nói chuyện với con gái của mình, người kia như biết được nàng đang nhìn nên khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt, đáy mắt lưu chuyển, lóng lánh đa tình.