Lưu Huỳnh Rạng Rỡ
2026-01-26 07:46:48
Mùa hè năm ấy cũng như thường lệ, những con đom đóm tung bay nhảy múa trong bóng đêm yên tĩnh.
Điểm khác biệt duy nhất là mũi tên bạc lao về phía nó, tốc độ nhanh đến mức ta chưa kịp phản ứng lại, đã thấy máu tươi phun đầy đất, nhuộm đỏ cả những con đom đóm.
“Ông ơi!”
Ta hét lên, rồi nhào vào người ông đang nửa quỳ trên đất, nhưng ông vẫn tươi cười như xưa.
“Đứa nhỏ ngốc, sợ gì chứ? Con không tin y thuật của ông sao?”
Ta ngẩn người, ta tin, nhưng ta đã quên mất đạo lý người hành y không thể tự chữa cho bản thân.
Ta chợt tỉnh giấc, cảnh tượng đẫm máu trong mộng kia như ẩn như hiện trước mắt ta làm đôi mắt không khỏi có chút ươn ướt. Sau khi tỉnh táo lại, ta nhìn bốn phía xung quanh, gian phòng này thật quen thuộc.
Ta đã trở về rồi sao?
Gian phòng mà ta đang ở giống hệt với phòng trúc lúc nhỏ trong trí nhớ của ta.
Điều cuối cùng mà ta nhớ là ta đã rơi xuống nước dưới vách đá, sao bây giờ ta lại ở đây?
Ta cứ nghĩ rằng,...