Bạch Thanh

Bạch Thanh

2026-01-26 07:46:48

Năm thứ 3 ta ở lãnh cung, phế hậu chết rồi.

Ta thay quần áo sạch sẽ và chỉnh lại dung nhan cho người, rồi dùng một tấm vải bố trắng đậy lại một đời người từ lúc rực rỡ cho đến khi lụi tàn.

"Làm phiền công công." Ta lén nhét một viên trân châu vào tay tên thái giám đến dọn xác, hắn hài lòng gật đầu với ta.

Viên trân châu ấy là của phế hậu, ta dùng nó để giúp người lo liệu hậu sự, về tình mà nói, chắc người sẽ không trách ta.

Một hoàng hậu từng vô cùng được sủng ái, sau khi chết lại chỉ mai táng qua loa.

Nắm đất nấm mộ là kết cục cuối cùng của đời người.

Phế hậu chết, ta cũng bị phân đến hoán y cục. Cung nữ từ lãnh cung ra tất nhiên là không được mọi người đón chào.

Ta ôm chăn lầm lũi đi vào một góc trong phòng. Mùa hè nắng nóng khó chịu, dưới đất đầy côn trùng, có kiến, rận, đêm mất ngủ là chuyện bình thường.

Tố Xuân cắt nát chăn bông của ta, ta không so đo với cô ấy. Cô ấy chửi ta là đồ phế vật, đồ tai tinh, ta càng không để bụng....

Danh sách chương:

Thể Loại