Vinh Khô Hoa Niên
2026-01-26 07:46:48
Vinh Khô, như loài cỏ dại ven đường, bất kinh bất nhục1
Đứa bé bướng bỉnh của ngày nào luôn một thân đầy bùn đất, ngồi trên ghế trúc ngẩng đầu nhìn viện trưởng, ánh nắng chiều đỏ rực phủ lên gương mặt nữ nhân một tầng sắc thái diễm lệ thần thánh, chiếu rực ánh mắt hắn.
Hắn vẫn nhớ rõ mạt cười yếu ớt, thanh âm giọng nói chân thành ôn nhu, bất kinh bất nhục
Gương mặt từ ái của nữ nhân dần trở nên mơ hồ, bên tai chỉ còn lại những tạp âm sắc nhọn điên cuồng, xé toang cả thế giới… dần dần trở nên im lặng, hắn bỗng giật mình, cảm nhận được bản thân đang chìm trong không giang hư ảo, xa xăm là bầu trời đầy sương trắng.
● ● ●
Mi mắt nhẹ run, Vinh Khô chậm rãi mở mắt. Quanh thân lạnh lẽo như băng, hàn khí chầm chậm ăn dần vào xương cốt. Thần trí có đôi chút mờ mịt bị thanh âm đâu đó kề bên nổ vang gây nên tạp âm dữ dội khiến hắn vì kinh hãi mà hồi thần.
Đầu đau như nứt ra.
Vinh Khô thừ người ngồi dậy, quỳ tại chỗ chôn đầu vào giữa hai chân, hòng...
-
Tình trạng
-
Thể loại