Làn Khói Mong Manh
2026-01-26 07:46:48
Đà Lạt về đêm mưa lất phất u buồn khiến lòng người nặng trĩu, Thanh Hà bước đi trên con đường vắng lặng tận hưởng sự trầm lắng pha chút ma mị của vùng đất ảo diệu. Vùng đất mà ai lần đầu đặt chân tới cũng đều cảm nhận được nét huyền bí trong từng nhành cây ngọn cỏ.
Những tán lá khẽ đung đưa bị màn mưa thấm ướt rũ rượi đến mức đáng thương. Bãi cỏ sẫm màu điểm vài hạt lấp lánh tựa như tấm thảm được đính kết bằng những viên pha lê quí giá. Xa xa ánh đèn xanh đỏ phản chiếu rõ ràng trên mặt nước khiến Hồ Xuân Hương giống hệt tấm gương khổng lồ ôm trọn một góc trời.
Nơi này quả thật rất hoàn hảo để những trái tim thích hoài niệm lựa chọn làm chốn thưởng ngoạn, nó có thể giúp họ sống lại với những kí ức bị lãng quên, những rung động đầu đời, những cảm xúc lắng đọng.
Thanh Hà thẩn thơ với mớ suy nghĩ miên man trong đầu. Cô nhớ tới khoảng thời gian yêu đương sau thời đại học, không biết đó có thật sự là yêu hay chỉ là lòng biết ơn. Tự hỏi, tại sao yêu lại không có cảm giác...
-
Tình trạng
-
Thể loại