Vương Phi Xung Hỉ

Vương Phi Xung Hỉ

2026-01-26 07:46:48

Miên Quốc năm 1234.

Bãi tha ma ngoại thành.

Một bãi hoang vu âm khí nặng nề, khắp nơi thi thể của những binh lính tha hương chồng chéo lên nhau y phục không còn nguyên vẹn để che đậy nhục thân đã bắt đầu thối rữa, khí tiết lạnh lẽo đến rợn người. Tại những nấm mộ chôn vội lớp đất sẫm màu bị cơn mưa dầm nhiều ngày trút xuống làm xói mòn lộ ra một phần thi thể người bên dưới, cỏ cây xung quanh úa màu tựa như bị ngọn lửa thiêu cháy, thân cây trơ trọi khẳng khiu.

Mạch Yên Nhiên nằm dưới nền đất lạnh trong y phục tơi tả, trên thân thể mảnh mai chằng chịt những vết thương còn hở miệng, gương mặt thanh tú xay xát da rơm rớm máu. Yên Nhiên mi mắt khẽ động, mười đầu ngón tay vùi sâu trong lớp đất tối màu ẩm ướt. Sương mù giăng giăng tại tầm mắt, cơ hồ có thể nghe rất rõ tiếng quạ kêu, cô chống khuỷu tay ngồi dậy nhìn quanh hoang cảnh trước mặt trong dáng vẻ vô cùng mệt mỏi, xuýt xoa hai đầu gối mất dần cảm giác của mình.

Cơ hồ biết được nơi mà bản thân đang ngồi là ở...

Danh sách chương:

Thể Loại