Cực Hạn
2026-01-26 07:46:48
Diệp Hiểu Hạ nhìn tờ giấy trước mắt nhịn không được mở to hai mắt, miệngkhông ngừng than thở : "Đây là cái gì a! Đây là cái gì a!"
"Bạch Thiên Minh có nói mày là sinh viên, không cần nói với tao hai chữ giấynợ mày cũng không biết." Tên cầm giấy nợ khinh thường hừ hai tiếng, dùng đôi mắt tà nghễ nhìn Diệp Hiểu Hạ.
Hắn dùng cây tăm trongtay xỉa răng, đem đồ ăn trong miệng phun ở bên cạnh giầy của Diệp HiểuHạ: "Đừng giả ngu với tao, mày và Bạch Thiên Minh ba tháng trước vay bọn tao một trăm vạn, bây giờ cả vốn lẫn lãi là một trăm sáu mươi vạn, nóiđi, bao giờ trả tiền? "
"Tôi khi nào thì vay tiền a! Lại cònlà vay nặng lãi! Các người có lầm không!" Diệp Hiểu Hạ cảm thấy da đầumình đã tê rần, cô chỉ về trường học bảo vệ tốt nghiệp, thuận tiện lấybằng tốt nghiệp thôi, tại sao mới về nhà liền gặp chuyện mạc danh kỳdiệu này?
Hiện tại cô bị hai tên khác giữ, không thể độngđậy, chỉ có thể lớn tiếng hô: " Ba tháng trước tôi còn ở trường học. Tôi vay tiền các người bao g...