Phượng Nghi
2026-01-26 07:46:48
Đây là lần đầu tiên Lý Phượng Ninh ra ngoài làm việc sau khi vào cung được hai tháng.
Mặt trời núp sau áng mây mãi chưa muốn ló, thời tiết oi bức bao phủ trên đường phố Đông Nhị Trường, con đường trong hoàng cung sâu thẳm bị om như lồng hấp, trông mắt nhìn mà không thấy cuối đường ở đâu.
Lúc này là giữa trưa, bên trong cung tường yên tĩnh không một tiếng động, ngay cả ve trên cành cũng lười biếng không chịu cất tiếng ca. Phượng Ninh bưng một chiếc mâm được điêu khắc cành hoa, bám theo sát sao một lão cung nhân, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, không biết là vì bị nóng hay là vì lo lắng.
Hôm nay, Phượng Ninh cứ sợ công việc sẽ không yên ổn.
“Ma ma, Sùng Kính điện của lão Thái phi còn cách đây bao xa?”
Phượng Ninh cẩn thận nâng mâm son bằng tay trái, chừa tay phải lau mồ hôi trên trán. Nàng kìm lòng không đậu ngước mắt nhìn chung quanh, tầm mắt bị tường đỏ cao vút chặn lại, chỉ thấy mái hiên cong cong chồng lên thành từng tầng nơi chân trời. Bầu không...