Dịu Dàng Dành Riêng Anh
2026-01-26 07:46:48
Editor: Mộ
***
Lúc Trần Hằng nhận được điện thoại của Phùng Ngạn, anh đang xử lý đơn hàng trong nhà kho. Đơn hàng này xảy ra vấn đề nên cửa hàng ở trên trấn có hợp tác với anh đã trả chúng lại.
Trần Hằng đang bận nghĩ cách giải quyết.
Nhưng Phùng Ngạn ở đầu dây bên kia kêu la rất thảm, hắn bị một đám người chặn đường ở khúc cua, bảo Trần Hằng phải nhanh chóng tới cứu hắn.
Trần Hằng đành vứt bỏ công việc trong tay, lái xe máy rời đi.
Anh sống ở trấn Túc Nam được ba năm, mỗi ngày đều lui tới nên anh rất quen thuộc với đường xá ở nơi đây. Bình thường người khác phải tốn gần nửa tiếng đồng hồ mới có thể đến khúc cua kia nhưng Trần Hằng lái xe theo đường tắt, chạy qua một con đường nhỏ.
Thật may vì hôm nay trời không mưa nên đường đi khá thuận lợi.
Năm phút sau, anh đã tới nơi.
Trong con hẻm nhỏ phía trước có một nhóm khoảng bảy tám người đang vây quanh Phùng Ngạn.
Trần Hằng vừa mới dừng xe lại, Phùng Ngạn đã vui mừng reo...