Tiếng Mưa Rơi Lúc Nửa Đêm
2026-01-26 07:46:48
Vào đầu thời Dân Quốc, phương Bắc loạn lạc.
Trên chuyến tàu, Trần Mộc Miên tỉ mỉ chải chuốt lại bản thân, cố gắng làm cho mình trông bớt lôi thôi.
Đây là lần đầu tiên cô từ Sơn Đông đến Thượng Hải, lo sợ bị người ta coi thường. Dù cố gắng giữ bình tĩnh, cô cũng không thể che giấu sự lo lắng trong lòng.
Cô theo thói quen sờ vào chiếc bùa bảo hộ trên cổ, rồi chợt nhận ra rằng, trên đường chạy trốn, người quá đông, dây đeo đã đứt lúc nào không hay, và bùa đã mất.
Bà nội từng nói rằng bùa này sẽ bảo vệ cô đến năm hai mươi tuổi, nhưng sau đó sẽ ra sao thì bà không nói.
Cuộc sống không yên ổn, ở quê nhà không thể trụ nổi nữa, nên cô đành lấy hết can đảm gọi điện cho cha ở Thượng Hải, sau đó mới được cho phép đến đây.
Nhưng khi xuống tàu, chờ mãi mới thấy một người đến đón. “Phải là cô cả không? Ông chủ bảo tôi đến đón cô.”
Trần Mộc Miên mặc chiếc sườn xám cũ, khoác ngoài là áo dài viền xanh đậm, làm cô trông già dặn hơn vài phần. Nếu không nhì...