Khai Phá Tổ Sư
2026-01-26 07:46:48
Vào thế kỉ 21 thời Mạt Pháp, buổi đêm của một mùa đông giá rét, cái lạnh có thể nói là thấu xương. Trước cửa cô nhi viện thì lại vang lên tiếng khóc.
Tiếng khóc này thấu cả tâm gan nhưng trong đó có xen lẫn một cảm giác thê lương, cùng với đó là một sức sống kiên cường được toát ra từ người một đứa trẻ.
Được một lúc thì tiếng khóc ấy cũng dần nhỏ lại, cơ hồ như sắp tắt đi. Sinh mạng của nó lúc này như ngọn đèn treo trước gió, dường như đã không chịu nổi với cái thời tiết khắc nghiệt của Hà Nội vào đêm đông.Tưởng chừng đã không gắn gượng nỗi, thì đúng lúc này cánh cửa của cô nhi viện khẻ mở.
Đằng sau cánh cửa ấy xuất hiện một ông chú, bận một cái áo khoác dầy và một cái quần tây, gương mặt hơi hóc hác. Khi vừa nhìn thấy đứa bé ông liền vội bế nó vào trong, lập tức liền kiểm tra thân thể và mạch đập, may mắn là vẫn không sao. Nếu chậm thêm xíu nữa thì cũng khó mà lường trước được kết quả.
Trước đó cũng đã nghe loán thoán được tiếng khóc nhưng không quá rõ ràng...