Vạn Cổ Truyện
2026-01-26 07:46:48
“Đạo khả đạo phi thường đạo, danh khả danh phi thường danh.
Vô, danh thiên địa chi thủy; Hữu, danh vạn vật chi mẫu.”
Xung quang đây cây cối mọc um tùm nào hoa nào cây vô cùng đẹp, một lão già đang ngồi trên tảng đá nhỏ giảng đạo bên dưới là một cậu nhóc khoảng chừng năm sáu tuổi đang chăm chú lắng nghe.
Tảng đá nằm ở giữa khu rừng, khi vị lão già ấy bắt đầu giảng đạo cây cối trong rừng cũng quên mất việc rì rào xào xạc mà chăm chú lắng nghe.
“Vậy đạo nó là gì vậy thưa sư phụ?”
Một bàn tay già nua gõ nhẹ lên đầu cậu bé.
“Hài tử, ta chẳng phải là sư phụ của ngươi cũng chẳng phải là cha ngươi, ngươi với ta cũng chỉ là đi cùng một đoạn, thuận đường giúp đỡ mà thôi.”
Lão già từ từ nói tiếp:
“Đạo mà có thể diễn tả được thì không phải là đạo vĩnh khả bất biến, còn cái tên là đạo thì cũng chẳng bền lâu.”
“Không là bản thủy của trời đất, còn có là mẹ của muôn loài.”
Quay lại thực tế một nam tử già nua mái tóc bạc phơ đang bị một đám đông vây công quyền đấ...
-
Tình trạng
-
Thể loại